Bà Trần Thị Thanh Tuyền, quê ở xã Quảng Liên, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình cũ, là một trong những cựu thanh niên xung phong từng trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị
Bà Trần Thị Thanh Tuyền, quê ở xã Quảng Liên, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình cũ, là một trong những cựu thanh niên xung phong từng trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giờ đây, khi mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, ký ức về những tháng ngày tuổi trẻ giữa bom đạn chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bà.
Sinh ra trong một gia đình nghèo ven biển, tuổi thơ của bà Tuyền gắn liền với những năm tháng đất nước chia cắt. Những năm cuối thập niên 1960, chiến tranh ngày càng ác liệt, tuyến lửa Quảng Bình – Quảng Trị trở thành trọng điểm đánh phá của máy bay Mỹ. Chứng kiến quê hương bị bom đạn cày xới, nhiều người dân và chiến sĩ hy sinh, bà đã viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong khi vừa tròn mười tám tuổi.
Sau thời gian huấn luyện ngắn ngày, bà được điều động vào đơn vị làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn và bảo đảm giao thông tại chiến trường Quảng Trị. Công việc của những nữ thanh niên xung phong khi ấy vô cùng gian khổ. Ban ngày phải trú ẩn trong hầm tránh bom, ban đêm tranh thủ san lấp hố bom, sửa đường để các đoàn xe vận tải tiếp tục hành quân vào Nam.
Bà Tuyền nhớ nhất khoảng thời gian làm nhiệm vụ tại khu vực đường 9 và gần sông Thạch Hãn năm 1972. Đây là giai đoạn chiến sự Quảng Trị diễn ra ác liệt nhất. Bom đạn dội xuống suốt ngày đêm, đất đá bị cày tung, nhiều đoạn đường vừa sửa xong lại bị đánh phá tiếp. Có những đêm cả đơn vị phải làm việc liên tục dưới ánh pháo sáng và tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Trong một lần làm nhiệm vụ vận chuyển thương binh ra phía sau, đơn vị của bà bị pháo kích bất ngờ. Một người đồng đội đi ngay bên cạnh hy sinh tại chỗ, còn bà bị sức ép ngã xuống vệ đường. Dù hoảng sợ và đau đớn, bà cùng những người còn lại vẫn cố gắng đưa thương binh đến nơi an toàn. “Lúc đó không ai nghĩ cho riêng mình, chỉ sợ chậm một chút thì thương binh không qua khỏi”, bà nghẹn ngào nhớ lại.
Những năm tháng chiến tranh, cuộc sống của nữ thanh niên xung phong vô cùng thiếu thốn. Nhiều ngày liền chỉ ăn cơm độn sắn, uống nước suối cầm hơi. Quần áo luôn phủ đầy đất đỏ và khói bom. Dẫu vậy, tinh thần của tuổi trẻ thời ấy vẫn luôn lạc quan. Sau những giờ làm nhiệm vụ, các chị em lại động viên nhau bằng vài câu hát hay những lá thư từ quê nhà.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Trần Thị Thanh Tuyền trở về quê hương Quảng Bình với thương tích do chiến tranh để lại. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn nhưng bà vẫn chăm chỉ lao động, nuôi dạy con cái trưởng thành. Nhiều năm nay, bà tích cực tham gia các hoạt động tri ân cựu thanh niên xung phong và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ địa phương.
Đối với bà Tuyền, những năm tháng ở chiến trường Quảng Trị là quãng đời không thể nào quên. Đó là nơi tuổi trẻ của bà và biết bao đồng đội đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho độc lập dân tộc. Câu chuyện của bà hôm nay không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là minh chứng cho tinh thần quả cảm, sự hy sinh thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong Việt Nam trong những năm tháng gian khó của đất nước.



