Bà Trịnh Thị Hồng Thắm: Tình Đồng Bào Đơm Hoa Trên Nỗi Đau Hóa Học
Bà Trịnh Thị Hồng Thắm: Tình Đồng Bào Đơm Hoa Trên Nỗi Đau Hóa Học
Dòng chữ "Người HĐKC bị nhiễm CĐHH" gắn liền với tên bà Trịnh Thị Hồng Thắm (ấp Mương Kinh) là một vết thương vĩnh viễn không thể khép miệng của lịch sử.
Bà Thắm từng xông pha qua những cánh rừng rụng lả tả lá úa vì chất độc da cam. Thứ "giặc vô hình" ấy không giết bà ngay lập tức, mà âm thầm tàn phá cơ thể, để lại những di chứng xót xa. Thế nhưng, giữa thời bình, người phụ nữ mang trong mình mầm bệnh ấy lại là người có tấm lòng bồ tát với xóm làng. Dù sức khỏe nay ốm mai đau, bà vẫn chắt chiu từng cắc bạc từ tiền trợ cấp để chia sẻ lon gạo, mớ rau cho những người già neo đơn ở Mương Kinh. Nỗi đau thể xác không làm bà cay nghiệt với đời, trái lại, nó khơi dậy trong bà một tình đồng bào sâu sắc. Bà sống như một thân tràm tróc vỏ: bên ngoài hằn vết sẹo chiến tranh, nhưng nhựa sống bên trong vẫn ngày đêm cống hiến cho đời.


