Bà Trịnh Thị Minh 12A 25-26
Nhân chứng: Bà Trịnh Thị Minh (Sinh năm 1952)
Đơn vị thời kỳ kháng chiến: Đại đội 403 – Tổng đội Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước toàn quốc.
Mùa hè năm 1970, giữa lúc tuyến đường chiến lược Trường Sơn bị không quân Mỹ đánh phá điên cuồng bằng bom tọa độ và chất độc hóa học, phong trào thanh niên tình nguyện sục sôi khắp các làng quê miền Bắc. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cô gái trẻ Trịnh Thị Minh khi ấy mới 18 tuổi đã giấu gia đình, viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong để vào tuyến lửa, cống hiến tuổi thanh xuân cho sự nghiệp thông suốt mạch máu giao thông.
Bà Minh cùng đơn vị được điều động về chốt giữ tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) – nơi được mệnh danh là "tọa độ chết", mỗi ngày phải hứng chịu hàng ngàn quả bom trút xuống. Nhiệm vụ của bà và các đồng đội là san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch dứt tiếng bom, rà phá những quả bom nổ chậm nằm sâu trong bùn lầy để giải phóng đường cho những đoàn xe vận tải chở đạn dược, lương thực tiến vào chi viện cho chiến trường miền Nam.
Kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời bà là vào một đêm mùa khô năm 1972. Một trận bom rải thảm của địch đã phá hủy hoàn toàn một đoạn đường ngầm qua suối độc đạo, khiến đoàn xe chở pháo hạng nặng bị kẹt lại ngay trước cao điểm tiến công. Giữa đêm tối mịt mùng và khói bom cay xè mắt, bà Minh cùng các nữ TNXP trong tiểu đội đã có một quyết định dũng cảm: Các bà cởi bỏ chiếc áo lán bên ngoài, chỉ mặc chiếc áo lót trắng bên trong, đứng dàn hàng ngang dưới dòng nước lũ buốt giá để làm "cọc tiêu sống" định vị con đường, dùng ánh sáng từ cơ thể hướng dẫn cho từng chiếc xe vượt qua đoạn sạt lở an toàn trước khi trời sáng.
Lực lượng Thanh niên xung phong như bà Trịnh Thị Minh chính là những đóa hoa bất tử, là linh hồn của những cung đường huyền thoại. Không trực tiếp cầm súng tiêu diệt địch, nhưng họ đã đối mặt với cái chết từng giây, từng phút bằng cuốc, xẻng và một tinh thần lạc quan yêu đời vô bờ bến. Tuổi trẻ của họ đã hòa vào đất đá, góp công lao to lớn vào chiến thắng chung của toàn dân tộc.
Bà Minh xúc động chia sẻ: “Ngày ấy chúng tôi sống giữa bom đạn, sốt rét rừng hốc hác, rụng hết tóc nhưng tiếng hát thì không bao giờ tắt trên nông trường mở đường. Tuổi trẻ là để dấn thân và cống hiến. Tôi mong thế hệ thanh niên ngày nay luôn sống có lý tưởng, biết trân trọng cuộc sống hòa bình và ra sức cống hiến sức trẻ cho quê hương.”



