Cựu Thanh niên xung phong

BÀ TƯ ÁNH – NGƯỜI NỮ GIAO LIÊN GIỮA LÒNG CAI LẬY

Hải Phòng19/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về chiến tranh không bắt đầu bằng tiếng súng. Nó bắt đầu từ một cô gái trẻ rời mái nhà, mang theo một nhiệm vụ tưởng chừng rất bình thường: đưa một lá thư, chuyển một tài liệu, tìm cách liên lạc với một cơ sở cách mạng. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, một chuyến đi giao liên có thể phải đánh đổi bằng cả tính mạng.

Bà Trần Thị Ánh, thường gọi là Tư Ánh, là một trong những người phụ nữ như thế.

Bà sinh năm 1939 trong một gia đình có truyền thống cách mạng ở ấp Rạch Trắc, xã Mỹ Phước Tây, huyện Cai Lậy. Theo tư liệu được báo chí ghi lại, năm 1958, khi mới 19 tuổi, bà tham gia hoạt động cách mạng, làm giao liên cho Huyện ủy Cai Lậy và phụ trách công tác phụ nữ.

Tuổi thanh xuân của bà không gắn với những ngày tháng bình yên như nhiều cô gái cùng trang lứa. Công việc giao liên đòi hỏi sự gan dạ, nhanh trí và khả năng nắm địa bàn. Người giao liên phải biết đường đi, biết cơ sở, biết cách giữ bí mật và quan trọng nhất là phải hoàn thành nhiệm vụ dù phía trước luôn có nguy hiểm.

Trong những năm kháng chiến, người phụ nữ không chỉ đứng phía sau người lính. Họ trực tiếp tham gia vào mạng lưới cách mạng bằng nhiều công việc: giao liên, nuôi quân, tải thương, vận động quần chúng, xây dựng cơ sở và chăm sóc thương binh.

Bà Tư Ánh cũng đi qua những năm tháng như vậy.

Năm 1963, chiến thắng Ấp Bắc làm rung động chiến trường miền Nam. Cai Lậy trở thành địa danh được cả nước biết đến. Nhưng để làm nên một trận đánh lịch sử không chỉ có những người trực tiếp cầm súng. Phía sau họ là hàng ngàn người dân, trong đó có những người phụ nữ âm thầm làm công việc tiếp tế, liên lạc và chăm sóc thương binh.

Cuộc đời bà Tư Ánh còn có những thử thách riêng. Năm 1964, khi con gái mới 5 tháng tuổi, bà phải gửi con cho mẹ ruột chăm sóc để tiếp tục nhiệm vụ. Quyết định ấy đối với một người mẹ là vô cùng đau đớn. Nhưng chiến tranh không cho phép con người lúc nào cũng được lựa chọn giữa tình riêng và nhiệm vụ.

Năm 1967, chồng bà hy sinh. Mất mát ấy tiếp tục trở thành một thử thách lớn. Nhưng bà vẫn ở lại với công việc cách mạng.

Điều đáng nhớ ở câu chuyện của bà Tư Ánh không phải là những con số về thành tích, mà là hình ảnh một người phụ nữ phải nhiều lần đặt tình cảm riêng phía sau nhiệm vụ chung.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà tiếp tục công tác trong lĩnh vực phụ nữ và từng giữ cương vị Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Tiền Giang. Hơn 30 năm hoạt động trong công tác phụ nữ, từ chiến tranh đến thời bình, bà trở thành một trong những người tiêu biểu cho hình ảnh người phụ nữ Tiền Giang “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”.

Nhìn lại cuộc đời bà, người trẻ hôm nay có thể hiểu thêm một điều: chiến tranh không chỉ được viết bằng những trận đánh lớn. Nó còn được viết bằng những cuộc chia tay không biết ngày trở lại, bằng những đứa trẻ phải xa mẹ, bằng những người vợ nhận tin chồng hy sinh và bằng những người phụ nữ vẫn tiếp tục công việc sau khi nước mắt đã khô.

Bài học lớn nhất từ bà Tư Ánh là trách nhiệm.

Trong thời chiến, trách nhiệm của bà là với cách mạng, với quê hương và với đồng đội. Trong thời bình, trách nhiệm của thế hệ trẻ là học tập, lao động, giữ gìn truyền thống, xây dựng quê hương và sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.

Những người như bà Tư Ánh đã đi qua tuổi thanh xuân giữa bom đạn. Tuổi trẻ hôm nay may mắn được sống trong hòa bình. Vì vậy, cách tri ân thiết thực nhất không phải chỉ là nhớ về quá khứ, mà là sống có ích trong hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn