Bài viết

“Bà Tư Lành và ký ức thời hoa lửa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên dải đất miền Trung gió Lào hun hút, làng An Phú nằm nép mình bên con sông nhỏ, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm dấu chân của những năm tháng “thời hoa lửa”. Người trong làng vẫn thường kể về bà Tư Lành – một nhân chứng sống của thời chiến, người đã đi qua tuổi thanh xuân bằng những ngày đạn bom và niềm tin sắt đá vào ngày đất nước hòa bình.

Bà Tư năm nay đã ngoài tám mươi, mái tóc bạc như sương, nhưng giọng nói vẫn ấm và chắc. Mỗi chiều, lũ trẻ trong làng lại tụ tập bên hiên nhà bà, nghe bà kể chuyện xưa. Không phải là những câu chuyện cổ tích, mà là ký ức thật – những ký ức được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu.

“Ngày đó,” bà bắt đầu, mắt nhìn xa xăm, “làng mình là điểm trung chuyển lương thực cho bộ đội. Ban ngày thì yên ắng, nhưng đêm xuống là bọn bà gùi gạo, tải đạn băng qua rừng. Có khi bom nổ ngay trước mặt, đất đá tung lên mù mịt… nhưng không ai dừng lại.”

Lũ trẻ nín thở. Có đứa vô thức siết chặt tay, như cảm nhận được nhịp tim dồn dập của những năm tháng ấy.

Bà kể về chú Năm – người thanh niên mới mười chín tuổi, đã hy sinh khi che chắn cho đồng đội trong một trận càn. Kể về cô Ba giao liên, người thuộc từng lối mòn trong rừng, từng con suối, từng gốc cây – và đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi. Những con người bình dị ấy, trong câu chuyện của bà, trở thành những ngọn lửa nhỏ góp vào ngọn lửa lớn của dân tộc.

“Các con biết không,” bà chậm rãi nói, “hồi đó tụi bà không nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần, thì mình làm. Ai cũng sợ chứ… nhưng không ai lùi.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rung hàng tre trước ngõ. Ánh nắng chiều vàng óng, như phủ lên câu chuyện một lớp ký ức thiêng liêng.

Cậu bé Tuấn – học sinh lớp 8 – bỗng hỏi:
“Bà ơi, nếu bây giờ tụi con sống trong thời đó, tụi con có làm được như bà không?”

Bà Tư mỉm cười hiền hậu:
“Bà tin là có. Mỗi thời có một cách yêu nước khác nhau. Thời của bà là cầm súng, gùi gạo. Thời của các con là học tập thật tốt, sống tử tế, giữ gìn đất nước hòa bình này.”

Câu nói ấy khiến cả bọn im lặng. Không phải vì không hiểu, mà vì lần đầu tiên, chúng cảm nhận rõ ràng trách nhiệm của mình.

Tối hôm đó, Tuấn về nhà, mở lại cuốn vở Văn. Em bắt đầu viết, không phải vì bài tập, mà vì một điều thôi thúc từ sâu trong lòng. Em viết về bà Tư, về chú Năm, về cô Ba… về một thời hoa lửa mà em chưa từng sống nhưng lại cảm thấy gần gũi đến lạ.

Những câu chuyện như thế, được kể lại, được viết ra, không chỉ là ký ức của một thế hệ, mà còn là ngọn lửa truyền sang thế hệ sau. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tự hào dân tộc, và của ý chí không bao giờ khuất phục.

Và ở làng An Phú nhỏ bé ấy, mỗi chiều, giọng kể của bà Tư vẫn đều đặn vang lên – như một lời nhắc nhở dịu dàng mà sâu sắc:
Quá khứ không chỉ để nhớ, mà còn để sống xứng đáng hơn trong hiện tại và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn