BÀ TƯ! NIỀM TỰ HÀO CỦA TÔI
Vào một buồi chiều bình yên, khi gia đình quây quần bên nhau thì bà ngoại tôi đã kể cho tôi nghe một số câu chuyện chiến tranh thời loạn lạc mà bà đã từng chứng kiến. Trong những câu chuyên ấy câu chuyện của bà Nguyễn Thị Dốt, một nữ chiến sĩ dũng cảm đã khiến tôi không thể kiềm lòng mà rơi nước măt. Qua lời kể của bà tôi như được sống lại một thời kì hào hùng của dân tộc .
Ngoại kể rằng đồng chí Nguyễn Thị Dốt sinh năm 1940 tại vùng quê Rồng Tượng đồng chí cũng chính là bà tư của tôi, năm 1960 khi mới 20 tuổi bà tư đã xung phong vào đơn vị của Tổ Chức cách mạng ra đi tìm đường cứu nước tại Căn cứ ấp Rỗng Tượng.
Khi ấy, bà Tư tôi vẫn còn mang nhiều ước mơ và hoài bão nhưng với lòng căm thù bọn tai sai và cướp nước, không chịu luồng cuối trước những bất công áp bức của giặc, và khát vọng giúp ích được gì đó cho đất nước bà đã dũng cảm ròi xa gia đình để cống hiến một phần sức lực nhỏ của mình vào khát vọng chung của cả nước đó là đánh đuổi bọn Đế quốc bà đã vượt qua nhiều tầng kiểm soát gắc gao của địch để tiếp tế thuốc men, lương thực và truyền tin cho bộ đội.
Với dáng hình nhỏ nhắn của một người con gái bà Tư đã nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ thành công. Tuy có nhiều lần bà đã bị thương, nhưng bà hiểu nổi đau của những vết thương ấy không sánh bằng nổi đau mất nước, nỗi hận căm thù giặc chính vì vậy bà đã nhiều lần vượt qua nguy hiểm một cách hết sức kiên cường.
Trong nhiều trận sáp lá cà với giặc vóc dáng nhỏ bé ấy cùng với bộ quân phục đã nhuốm màu sờn cũ đã mạnh mẽ hạ gục nhiều tên lính của địch. Nghe ngoại kể đến đây tôi không còn kiềm được xúc động, khâm phục ý chí mạnh mẽ kiên cường của bà Tư. Tôi thầm nghĩ: “ Chắc hẳn bà Tư đã nung nấu trong long một tình yêu đất nước vô cùng lớn lao bằng cả trái tim”
Ngoại kể tiếp:
Một buổi chiều hoàng hôn nọ - ngoại tôi không còn nhớ rõ là ngày nào chỉ nhớ đó là vào mùa Thu, khi mà xóm làng chuẩn bị chìm vào ánh đèn dầu thì một tiếng rền vang của bom đạn đã cướp đi sinh mạng của bà Tư tôi khi bà đang trên đường truyền tin liên lạc cho bộ đội.
Cả gia đình tôi hiểu rằng từ nay sẽ không còn được nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của bà Tư nữa, những mất mà gia đình tôi khi ấy phải chịu đựng là vô cùng đau đớn.Tuy nhiên với bức thư mà bà Tư để lại, bà đã nói rằng: “ Nếu bà còn sống thì bà vẫn tự hào lắm” chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến cho gia đình tôi một niềm tự hào về một người con anh hung của gia đình.
Bà Tư ra đi chỉ để lại những tấm huy chương và bằng khen, nhưng đó là niềm tự hào của đất nước và gia đình tôi. Nó chứng tỏ lòng yêu nước và dũng cảm của bà.
Sau chiến tranh đất nước đã được hòa bình nhưng hình ảnh của bà vẫn còn in đậm trong kí ức của người thân và bạn bè: Một người lính dũng cảm đã hi sinh đánh đổi hòa bình cho đất nước. Nhờ sự hi sinh của bà và hang triệu anh hung cách mạng khác của đất nước mà lớp trẻ sau này được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường và vui chơi cùng bạn bè. Chính vì điều đó tôi chỉ là một học sinh lớp 7 nhưng tôi luôn tâm niệm với lòng rằng mình phải luôn không ngừng cố gắng ra sức học tập và rèn luyện bản thân trở thành một người công dân tốt, có ích cho xã hội và đất nước. Sự tự hào và ánh sáng ấm áp bà đã để lại cho gia đình và tôi nó sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng cho lớp lớp con cháu chúng tôi sau này. Tôi có thể tự hào nói rằng mình là cháu của vị nữ anh hùng Nguyễn Thị Dốt.



