Bà Võ Thị Mai (thôn Phúc Điền, xã Nam Điền, Thạch Hà): Biến đau thương thành hành động.
Chồng hy sinh khi 3 con còn nhỏ, bà Võ Thị Mai đã gồng gánh nuôi con, vượt qua những giai đoạn khó khăn.
Chồng tôi là liệt sỹ Trần Xuân Thành, hy sinh năm 1967. Lúc chồng ra đi, tôi đang mang thai con trai út. 56 năm qua, một mình tôi thờ chồng, nuôi 3 con khôn lớn nên người. Là phụ nữ chân yếu tay mềm, chồng hy sinh khi 3 con còn nhỏ, lại sống trong thời kỳ chiến tranh ác liệt, tôi phải gánh bao vất vả, lo toan.
Dù đau thương, mất mát nhưng tôi luôn tự hào vì sự hy sinh thiêng liêng, cao cả của chồng và các đồng đội. Niềm tự hào ấy tiếp thêm sức mạnh, giúp tôi “biến đau thương thành hành động”; vừa chăm lo cho các con, vừa phát triển kinh tế, vượt qua những thời điểm khó khăn nhất trong cuộc sống.
Năm nay, khi đã 83 tuổi, nhìn lại cuộc đời mình, tôi cảm thấy vui mừng vì những nỗ lực đó đã có thành quả xứng đáng. Các con, các cháu đều đã trưởng thành, có việc làm ổn định, cống hiến cho xã hội; tuổi già tôi được vui vầy bên con cháu. Dẫu vậy, mong mỏi lớn nhất của tôi và các con lúc này là tìm được mộ chồng, đưa ông ấy về yên nghỉ tại quê hương…



