“BÀ XUÂN LÀ NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA THỜI HOA LỬA – NHỎ BÉ MÀ KIÊN CƯỜNG, LẶNG LẼ MÀ VĨ ĐẠI.”
Trong ký ức của những người dân vùng biên giới Quảng Nam, hình ảnh bà Nguyễn Thị Xuân luôn hiện lên mộc mạc mà kiên cường: một người phụ nữ nhỏ bé nhưng mang trái tim lớn, lặng lẽ sống và cống hiến cho Tổ quốc suốt những tháng năm gian khó.
Những năm sau giải phóng, tình hình biên giới vẫn còn nhiều bất ổn. Cuộc sống của bà Xuân, giống như bao người dân quê thuần hậu, tưởng chừng đã có thể yên bình trở lại. Thế nhưng, khi tiếng kêu gọi giữ gìn an ninh Tổ quốc vang lên, bà lại một lần nữa gác lại những lo toan đời thường để dấn thân vào công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy: bảo vệ an ninh khu vực biên phòng, nắm bắt tình hình cơ sở, giữ gìn sự bình yên cho từng bản làng.
Suốt từ năm 1979 đến 1988, bà kiên trì bám dân, bám đất, góp sức vào phong trào quần chúng bảo vệ an ninh Tổ quốc. Đêm đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, bà cùng lực lượng dân quân địa phương đi tuần, nắm bắt những dấu hiệu bất thường, kịp thời báo cáo cho đơn vị biên phòng. Công việc tưởng đơn giản, nhưng luôn đặt bà vào tình thế đối mặt với hiểm nguy. Bà Xuân từng nói:
“Mình không cầm súng, nhưng giữ đất, giữ dân cũng là đánh giặc”
Với những đóng góp bền bỉ và thầm lặng ấy, năm 1989, bà được UBND tỉnh Quảng Nam tặng Bằng khen vì lập nhiều thành tích trong phong trào bảo vệ an ninh Tổ quốc ở vùng biên giới. Với bà, đó vừa là niềm tự hào, vừa là sự động viên để tiếp tục cố gắng.
Thế nhưng, hành trình cống hiến của bà không chỉ bắt đầu từ năm 1979. Trong suốt những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, bà đã tham gia nhiều hoạt động hỗ trợ cách mạng, đóng góp sức người, sức của cho cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Bao nhiêu lần chạy bom, chạy pháo; bao nhiêu lần cõng thương binh qua suối, giấu gạo, giấu thư trong đêm tối… những ký ức ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí bà như những thước phim không phai.
Ghi nhận những hy sinh âm thầm đó, năm 1990, bà được Hội đồng Nhà nước CHXHCN Việt Nam tặng Huy chương Kháng chiến hạng Nhì – phần thưởng dành cho những người đã góp sức vào cuộc kháng chiến lâu dài và anh hùng của dân tộc.
Và chỉ hai năm sau, năm 1992, bà tiếp tục được tặng Huy chương Kháng chiến hạng Ba, ghi nhận công lao của bà trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Những huân chương ấy không chỉ là niềm tự hào của cá nhân bà Nguyễn Thị Xuân, mà còn là niềm hãnh diện của cả gia đình, của quê hương Quảng Nam. Nhưng với bà, điều đáng quý nhất không phải là danh hiệu, mà là một thời tuổi trẻ đã sống trọn nghĩa, trọn tình với Tổ quốc.
Ngày nay, khi nhắc đến bà, người dân địa phương vẫn thường kể bằng giọng đầy kính trọng:
“Bà Xuân là người phụ nữ của thời hoa lửa – nhỏ bé mà kiên cường, lặng lẽ mà vĩ đại.”
Câu chuyện đời bà, dù giản dị, nhưng cháy sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của đức hy sinh và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng của đất nước.



