Cựu chiến binh

Bác bảo vệ trường tôi

Ninh Bình12/05/2026Mai Thị Ngân (Trường THCS Xuân Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác bảo vệ trường tôi

BÁC BẢO VỆ TRƯỜNG TÔI – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH NĂM ẤY

Bác tên đầy đủ là Trần Xuân Thắng sinh ngày mùng 10 tháng 3 năm 1949. Nơi ở hiện tại xóm 16 xã Xuân Hưng tỉnh Ninh Bình. Bác tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ năm 1969. Trong cuộc tổng tấn công năm 1972, đơn vị của bác Trần Xuân Thắng đánh vào căn cức thuộc chi Khu huyện Hồng Dân, tính Sóc Trăng. Bác ở bộ phận binh chủng đặc công, mũi của bác đánh vào sở chỉ huy của địch và bác được lệnh bắn hoả lực 841 để tấn công lô cốt đầu cầu để mở mũi cho quân ta tấn công, tiến vào sở chỉ huy của địch. Vào đến tường bao vây của căn cứ, quân ta bị địch chặn lai, nhân đươc sự chỉ huy bắn tiếp 2 quả 841 tiêu diệt khẩu súng “đại liên” của địch. Sau khi tiêu diệt hoàn toàn sở chỉ huy của địch, quân ta đã làm chủ hoàn toàn trận địa. Về sau bác bị thương nên được chuyển ra tuyến ngoài.

Sau ký hiệp định Pari năm 1973, quân địch định đánh vào căn cứ của bác. Cấp trên truyền lệnh cho bác cùng các đồng đội chiến đầu quyết liệt giành từng tấc đất không cho bọn đich tấn công vào vùng giải phóng. Giằng co suốt 10 ngày đêm, địch phải rút lui về căn cứ ở ngã ba sông thuộc Cần Thơ – Sóc Trăng. Cuối cùng, với tinh thần quyết tâm và ý chí kiến cường bác cùng với các đồng đội của mình đã chiến đấu hết mình để bảo vệ tổ quốc, quyết tâm dành lại độc lập, tự do cho dân tộc.

Giờ đây, tuy mang trên mình những vết thương của chiến tranh những bác vẫn tận tuỵ với công việc bảo vệ trường. "Dù đã rời xa quân ngũ, chất lính Đặc công vẫn thấm đẫm trong từng việc bác làm. Bác thuộc lòng từng ngóc ngách trong trường, luôn có mặt đúng giờ và quan sát mọi thứ với sự nhạy bén của một người từng làm chủ trận địa. Với bác, ngôi trường nay chính là “căn cứ” quan trọng mà bác được giao phó bảo vệ bằng tất cả trách nhiệm và tình yêu thương. Bác lúc nào cũng vui vẻ, thân thiện với mọi người. Vào những giờ ra chơi, đám học sinh chúng tôi thi thoảng lại rủ nhau xuống chơi với bác, Dưới gốc cây bàng già, giọng bác trầm ấm kể về những năm tháng ở chiến trường Cần Thơ - Sóc Trăng. Khi nhắc đến giây phút tiêu diệt khẩu súng “đại liên” của địch, ánh mắt bác rực sáng như thể ngọn lửa của quả đạn 841 năm xưa vẫn còn cháy mãi. Trong ánh mắt ấy, chúng tôi không chỉ thấy lịch sử, mà còn thấy cả một niềm tin mãnh liệt vào thế hệ trẻ sẽ tiếp bước bảo vệ Tổ quốc. Qua những câu truyện của bác chúng tôi như được tiếp thêm “lửa” thêm ý chí quyết tâm học tập thật tốt để xây dựng và bảo vệ tổ quốc, xứng đáng với những hy sinh to lớn của các bác – những người cựu chiến binh anh dũng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn