Cựu chiến binh

Bác Cao Hữu Bình

Cao Hữu Bình là một cựu chiến binh gắn bó lâu năm với phường Ba Ngòi. Trong ký ức của bà con nơi đây, bác Bình là người sống giản dị, ít nói, nhưng luôn có mặt ở những lúc khó khăn nhất của xóm làng — đúng chất một người lính trở về đời thường.

Khánh Hòa13/05/2026Đoàn phường Ba Ngòi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cao Hữu Bình là một cựu chiến binh gắn bó lâu năm với phường Ba Ngòi. Trong ký ức của bà con nơi đây, bác Bình là người sống giản dị, ít nói, nhưng luôn có mặt ở những lúc khó khăn nhất của xóm làng — đúng chất một người lính trở về đời thường.

Bác sinh năm 1963, lớn lên trong một gia đình lao động ven biển Ba Ngòi. Tuổi thơ của bác gắn với những buổi sáng sớm theo cha ra bến cá, phụ kéo lưới và những chiều chạy chân trần trên cát nóng. Cuộc sống khi ấy thiếu thốn đủ bề, nhưng chính hoàn cảnh đó rèn cho bác tính chịu khó, không ngại gian khổ và luôn biết quý trọng tình làng nghĩa xóm.

Những năm thanh niên, theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác Cao Hữu Bình nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, con đường đất đỏ dẫn ra đầu xóm vẫn còn in dấu chân người tiễn đưa. Mẹ bác chỉ kịp dặn một câu ngắn:

“Đi thì cố gắng mà giữ mình, sống cho đàng hoàng.”

Câu nói ấy bác giữ trong lòng suốt những năm quân ngũ.

Trong quân đội, bác là người lính có tính kỷ luật cao và tinh thần trách nhiệm rõ ràng. Những ngày hành quân dài, băng rừng, vượt suối, thiếu thốn lương thực, bác vẫn giữ vững tinh thần, không than vãn. Đồng đội cũ nhớ bác là người ít nói nhưng rất chắc chắn trong hành động, luôn sẵn sàng hỗ trợ người khác khi cần.

Có những đêm hành quân giữa mưa rừng, đường trơn trượt, bác Bình thường nhường phần thuận lợi hơn cho người yếu sức trong đơn vị. Khi dừng nghỉ, bác cùng đồng đội thay phiên nhau gác đêm để đảm bảo an toàn. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại góp phần tạo nên sự tin cậy trong tập thể.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, bác trở về Ba Ngòi bắt đầu cuộc sống mới. Thời gian đầu rất khó khăn, bác làm đủ nghề: đi biển, phụ sửa ghe, bốc vác ở cảng, ai thuê gì làm nấy. Dù công việc nặng nhọc, bác vẫn giữ tác phong người lính: làm việc nghiêm túc, đúng hẹn và không bỏ dở giữa chừng.

Bà con trong xóm thường nói: “Việc giao cho anh Bình thì yên tâm.”

Có một câu chuyện được người dân Ba Ngòi nhắc lại nhiều lần khi nói về bác.

Một năm nọ, sau một cơn bão lớn đổ vào vùng Cam Ranh, khu dân cư ven biển bị thiệt hại nặng. Mái nhà tốc hết, cây đổ ngổn ngang, nhiều gia đình rơi vào cảnh khó khăn. Trong khi nhiều người còn đang lo ổn định nhà mình, bác Cao Hữu Bình đã cùng nhóm cựu chiến binh trong khu phố chủ động đi giúp từng hộ dân.

Bác leo lên mái nhà buộc lại từng tấm tôn còn sót lại, dù gió sau bão vẫn còn rất mạnh. Có đoạn đường bị cây lớn chắn ngang, bác cùng mọi người dùng cưa tay dọn dẹp để mở lối đi cho xe cứu thương và người dân. Làm việc liên tục nhiều giờ liền, tay chân trầy xước, áo ướt mồ hôi và bụi đất, nhưng bác không dừng lại.

Khi thấy một gia đình neo đơn không còn nơi trú an toàn, bác cùng hàng xóm dựng tạm một chỗ ở, chuyển đồ đạc giúp họ ổn định trước mắt rồi mới tiếp tục hỗ trợ những nhà khác. Có người khuyên:

“Bác Bình nghỉ chút cho khỏe.”

Bác chỉ đáp ngắn:

“Còn việc chung thì còn làm.”

Câu nói ấy sau này trở thành điều mà nhiều người trong xóm nhớ mãi.

Trong đời sống hằng ngày, bác Bình là người sống rất giản dị. Bác ít nói, không thích phô trương, nhưng luôn quan tâm đến hàng xóm. Sáng sớm bác thường đi bộ quanh khu phố, ghé bến cá nhìn tàu thuyền ra vào rồi mới trở về nhà. Những lúc rảnh, bác hay phụ sửa đồ đạc cho bà con hoặc tham gia các công việc chung của khu dân cư.

Gia đình bác cũng mang nề nếp của người lính: gọn gàng, kỷ luật và tình cảm. Bác dạy con bằng chính cuộc đời mình — sống ngay thẳng, không gian dối, biết lao động và biết giúp người khi có thể. Có những buổi tối sau ngày làm việc, bác vẫn ngồi vá lưới, sửa đồ hoặc trò chuyện với con cháu về những ngày xưa cũ.

Ngoài ra, bác Cao Hữu Bình còn tham gia tích cực các hoạt động của hội cựu chiến binh địa phương. Trong những buổi sinh hoạt, bác thường kể lại vài mẩu chuyện thời quân ngũ không phải để kể công, mà để nhắc thế hệ trẻ hiểu giá trị của hòa bình và tinh thần trách nhiệm của người lính.

Ở tuổi ngoài 60, mái tóc đã bạc dần theo thời gian, nhưng phong thái của bác Cao Hữu Bình vẫn toát lên sự điềm đạm và vững chãi. Với bà con phường Ba Ngòi, bác là hình ảnh đẹp của một người cựu chiến binh — sống âm thầm, làm việc bền bỉ và luôn đặt tình nghĩa cộng đồng lên trên hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn