Bác có phải là vua đâu
Có một số ngƣời có ngôi cao, chức cả, sống trong sự trọng vọng, chiều chuộng của mọi ngƣời, thƣờng xuyên đƣợc hƣởng sự ƣu đãi đặc biệt, lâu dần cũng quen đi mà không hề biết rằng mình đã nhiễm phải thói đặc quyền, đặc lợi. Nhƣng Bác Hồ của chúng ta luôn luôn hoà mình vào cuộc sống chung của đồng bào, đồng chí, không nhận bất cứ một sự ƣu tiên nào ngƣời khác dành cho mình. Kháng chiến toàn quốc bùng nổ, nhiều nhân sĩ, trí thức cao tuổi theo Bác lên Việt Bắc, đi kháng chiến, đèo cao, suối sâu, đƣờng bùn lầy, nhiều vị phải nằm cáng. Anh em phục vụ lo Bác mệt cũng đề nghị Bác lên cáng, Bác gạt đi: Bác còn khoẻ, còn đi đƣợc, các chú có nhiệm vụ đƣa Bác đi nhƣ thế này là tốt rồi. Năm 1950, Bác Hồ đi chiến dịch biên giới. Chuyến đi dài ngày, gian khổ. Anh em cảnh vệ kiếm đƣợc một con ngựa. mời Bác lên. Bác cƣời: chúng ta có bảy ngƣời, ngựa thì có một con, Bác cƣỡi sao tiện? Anh em vừa khẩn khoản: chúng cháu còn trẻ, Bác đã cao tuổi, đƣờng xa, việc nhiều … Không nỡ từ chối, Bác trả lời: - Thôi đƣợc, các chú cứ mang ngựa theo để nó đỡ hộ ba lô, gạo nƣớc và thức ăn. Trên đƣờng đi, ai mệt thì cƣỡi. Bác mệt, Bác cũng sẽ cƣỡi. Cuối năm 1961, Bác về thăm xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, một xã có phong trào trồng cây tốt. Tại một ngọn đồi thấp, Bác đứng nói chuyện với nhân dân trong xã. Trời đã gần trƣa, tuy đã sang đông mà nắng còn gay gắt. Nhìn Bác đứng giữa nắng trƣa, ai cũng băn khoăn. Đồng chí chủ tịch huyện cho tìm mƣợn đƣợc chiếc ô, định giƣơng lên che nắng cho Bác, thì Bác quay lại hỏi: - Thế chú có đủ ô che cho tất cả đồng bào không? Thôi, cất đi, Bác có phải là vua đâu? Một lần, trong bữa ăn, đồng chí phục vụ dọn lên cho Bác một đĩa cá anh vũ, một loại cá sông quý hiếm thƣờng chỉ có ở khúc Bạch Hạc - Việt Trì. Nhìn đĩa cá biết ngay là của hiếm, Bác khen và bảo: - Cá ngon quá, thế mà chú Tô (tức đồng chí Phạm Văn Đồng) lại đi vắng. Thôi, các chú để đến chiều đồng chí Tô về cùng thƣởng thức. Miếng ngon không bao giờ Bác chịu ăn một mình. Chia sẻ ngọt bùi là thế, tƣởng chuyện cũng sẽ qua đi. Nhƣng đến bữa sau, trong mâm cơm lại có món cá hôm trƣớc. Nhìn đĩa cá, Bác hiểu ngay và tỏ ra không bằng lòng. - Bác có phải là vua đâu mà phải cung với tiến! Rồi Ngƣời kiên quyết bắt mang đi không ăn nữa. Nhƣ Bác đã từng nói, ở đời ai chẳng thích ăn ngon, mặc đẹp, nhƣng nếu miếng ngon đó lại đánh đổi bằng sự mệt nhọc, phiền hà của ngƣời khác thì Bác đâu có chấp nhận. Những anh em công tác trong Phủ Chủ tịch hàng ngày vẫn thƣờng đi lại bằng xe đạp, thỉnh thoảng có gặp Bác đi bộ. Nhìn thấy Bác, mọi ngƣời đều xuống dắt xe cho Bác đi qua rồi mới lên xe đi tiếp. Thấy vậy, Bác thƣờng khoát tay ra hiệu bảo anh em cứ đi tiếp, không cần xuống xe. Nhƣng ai có thể cho phép mình ngồi trên xe khi Bác đi bộ. Một lần, Bác gọi đồng chí vừa xuống dắt xe lại gần và bảo: - Các chú có công việc của mình nên cứ tiếp tục đạp xe mà đi. Bác đâu có phải là cái đền có biển “hạ mã” ở trƣớc để ai đi qua cũng phải xuống xe, xuống ngựa? Lão Tử có nói: “Trời đất sở dĩ có thể dài và lâu vì không sống cho mình nên mới đƣợc trƣờng sinh. Thánh nhân đặt thân mình ở sau mà lại lên trƣớc, đặt thân mình ở ngoài mà lại còn”. Bác Hồ sống quên mình, không nghĩ đến mình mà lại trở thành sống mãi. Lời Lão Tử thật sâu sắc lắm thay!



