BÁC CÓ PHẢI LÀ VUA ĐÂU?
Có một điều rất đặc biệt ở Bác Hồ: dù giữ cương vị Chủ tịch nước, Bác luôn nhắc mình là người phục vụ nhân dân, chứ không phải người đứng trên nhân dân. Một câu nói rất giản dị của Bác đã thể hiện rõ điều đó: “Bác có phải là vua đâu!”

Năm 1961, Bác Hồ về thăm xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Đây là địa phương có phong trào trồng cây khá tốt.
Hôm ấy, Bác đứng giữa bà con để nói chuyện.
Thời tiết càng về trưa càng nắng gắt.
Thấy Bác đứng ngoài trời lâu, một đồng chí lãnh đạo địa phương rất lo cho sức khỏe của Bác. Đồng chí tìm được một chiếc ô rồi định tiến đến che cho Bác.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc ô, Bác quay lại hỏi:
— Thế chú có đủ ô cho tất cả đồng bào không?
Đồng chí cán bộ im lặng.
Bác nói tiếp:
— Thôi, cất đi. Bác có phải là vua đâu!
Chiếc ô được cất đi.
Bác tiếp tục đứng giữa trời nắng cùng bà con.
Không có chiếc ô riêng nào dành cho Bác.
Bởi nếu đồng bào phải đứng dưới nắng thì Bác cũng đứng cùng đồng bào.
Chỉ một câu nói ngắn nhưng Bác đã nhắc nhở cán bộ một điều rất quan trọng:
Người cán bộ không được tự đặt mình lên trên nhân dân.
Bác là Chủ tịch nước nhưng không muốn được đối xử như một ông vua.
Bác luôn muốn gần dân, sống cùng dân và chia sẻ với nhân dân.
Câu chuyện dạy chúng ta phải biết:
Tôn trọng mọi người.
Không coi mình cao hơn người khác.
Không đòi hỏi đặc quyền cho bản thân.
Người cán bộ phải gần dân, hiểu dân và vì dân.
Chức vụ càng cao thì càng phải biết khiêm nhường và có trách nhiệm với nhân dân.
Nguồn kể chuyện được đăng trên Cổng thông tin về Chủ tịch Hồ Chí Minh, dẫn lại từ Hồ Chí Minh Toàn tập.



