Bác Đào Xuân Dương
Đào Xuân Dương là một người con gắn bó nhiều năm với phường Ba Ngòi. Người dân trong khu phố thường nhớ đến ông với hình ảnh giản dị: mái tóc bạc, chiếc xe đạp cũ và nụ cười hiền mỗi sáng đi ngang qua con đường ven biển. Tuổi trẻ của ông Dương gắn liền với những năm tháng khó khăn của đất nước. Sinh ra trong thời chiến, ông sớm quen với cuộc sống thiếu thốn. Khi còn thanh niên, ông tham gia lực lượng phục vụ hậu cần địa phương, góp sức bảo vệ quê hương bằng những công việc thầm lặng nhưng đầy tr
Đào Xuân Dương là một người con gắn bó nhiều năm với phường Ba Ngòi. Người dân trong khu phố thường nhớ đến ông với hình ảnh giản dị: mái tóc bạc, chiếc xe đạp cũ và nụ cười hiền mỗi sáng đi ngang qua con đường ven biển. Tuổi trẻ của ông Dương gắn liền với những năm tháng khó khăn của đất nước. Sinh ra trong thời chiến, ông sớm quen với cuộc sống thiếu thốn. Khi còn thanh niên, ông tham gia lực lượng phục vụ hậu cần địa phương, góp sức bảo vệ quê hương bằng những công việc thầm lặng nhưng đầy trách nhiệm. Sau ngày đất nước yên bình, ông trở về Ba Ngòi lập gia đình và làm nghề biển. Những năm đầu cuộc sống rất vất vả, có khi cả đêm lênh đênh ngoài khơi nhưng ghe về chỉ đủ tiền mua gạo. Dù vậy, ông luôn dạy các con phải sống ngay thẳng và chăm chỉ. Có một câu chuyện mà bà con trong xóm vẫn còn nhắc mãi. Một buổi chiều mưa lớn cách đây nhiều năm, nước dâng nhanh khiến căn nhà nhỏ của một gia đình nghèo trong khu phố bị ngập. Lúc ấy nhiều người còn đang lo dọn đồ nhà mình thì ông Dương đã cầm đèn pin lội nước sang giúp. Ông cùng vài thanh niên chuyển đồ đạc, cõng đứa nhỏ ra chỗ an toàn rồi ở lại đến khuya để chống lại mái tôn bị gió tốc. Khi mọi người cảm ơn, ông chỉ nói: “Hàng xóm với nhau, giúp được lúc nào thì giúp. Mai mốt mình khó, người khác cũng giúp lại thôi.” Điều khiến người dân quý ông không phải vì ông từng trải qua bao gian khó, mà vì cách ông sống chân thành và tử tế. Trẻ nhỏ trong xóm thường được ông kể chuyện về Ba Ngòi ngày xưa — khi bến cá còn đơn sơ, khi cả xóm cùng nhau vượt qua những mùa bão biển. Ở tuổi ngoài 80, ông Đào Xuân Dương vẫn giữ thói quen mỗi sáng ngồi trước hiên nhà nhìn ra con đường quen thuộc của phường Ba Ngòi. Với nhiều người, ông là hình ảnh đẹp của một thế hệ sống bền bỉ, nghĩa tình và luôn hướng về quê hương.



