Bác dạy tụi tôi cách mạnh mẽ
Mạnh mẽ theo bác Hạ không phải là cứng như đá. Bác bảo mạnh mẽ là biết đau, nhưng không để đau dắt mình đi sai đường. Có hôm bác đau quá, ngồi lặng hồi lâu. Tôi nghĩ bác sẽ khó chịu. Nhưng bác chỉ nói: “Đau thì đau, chứ bác không giận đời”.
Rồi bác kể chuyện đồng đội, kể về những người không kịp về quê. Mắt bác đỏ nhưng giọng vẫn bình. Bác bảo: “Người còn sống phải sống cho đàng hoàng, để phần của người đã mất cũng được sống tiếp”.
Nghe vậy, tụi tôi thấy việc học, việc làm, việc đóng góp cho xóm làng… tự nhiên trở thành một trách nhiệm dịu dàng, không ai ép mà mình vẫn muốn làm.



