Bài viết

BÁC ĐẾN THĂM TRẠI TRẺ MỒ CÔ

BÙI VĂN CƯỜNG

22/08/2026xã Tứ Kỳ (Xã Tứ Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

I Một buổi tối mùa đông ở Hà Nội, Bác Hồ quyết định đi thăm trại trẻ mồ côi Kim Đồng. Để tránh làm kinh động mọi người, Bác chỉ đi cùng một đồng chí bảo vệ và không báo trước cho ban phụ trách trại. Khi Bác đến nơi, các cháu đã đi ngủ cả. Bác ra hiệu cho mọi người giữ im lặng rồi nhẹ nhàng đi vào các phòng ngủ. Ánh đèn ngủ hắt ra thứ ánh sáng dịu nhẹ. Bác đi đến từng giường, ân cần sửa lại chăn cho những cháu bị hở chân, vén lại màn cho những cháu bị muỗi đốt. Đến một giường, Bác nghe có tiếng thút thít. Một cháu bé đang nằm khóc một mình. Bác liền đến bên, ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng đặt tay lên trán cháu bé và hỏi bằng giọng thì thầm ấm áp: "Cháu ơi, sao cháu lại khóc? Có phải cháu nhớ nhà, nhớ bố mẹ không?" Cháu bé mở to đôi mắt đẫm lệ, nhìn Bác ngỡ ngàng. Hơi ấm từ bàn tay Bác và giọng nói hiền từ của Người làm cháu cảm thấy vô cùng gần gũi. Cháu bé gật đầu. Bác ôm cháu vào lòng, vỗ về an ủi: "Nín đi cháu, đừng khóc nữa. Bác đây. Ở đây có Bác, có các cô, các bạn, tất cả đều là gia đình của cháu. Cháu phải ngoan, phải nín đi rồi ngủ cho ngon nhé." Bàn tay Bác nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên má cháu bé. Được Bác dỗ dành, an ủi, cháu bé nín khóc dần rồi ngủ thiếp đi trong vòng tay của Người. Đêm hôm đó, Bác ở lại trại rất lâu, đi thăm hết các phòng, kiểm tra nhà bếp, xem xét góc học tập của các cháu trước khi lặng lẽ ra về. Tình thương của Bác như tình của một người ông hiền hậu, đã sưởi ấm trái tim non nớt của những đứa trẻ kém may mắn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn