Bác Hà Văn Sinh. Tuổi đôi mươi và những ngày sấm sét nơi miền đất lạ
Bác Hà Văn Sinh. Tuổi đôi mươi và những ngày sấm sét nơi miền đất lạ
Chào các bạn đoàn viên và các bạn trẻ thân mến,
Nếu có dịp ghé qua xóm Trung Tằm những ngày này, các bạn sẽ thấy một vùng quê yên ả với những con đường bê tông sạch sẽ, những rặng cây xanh mướt trải dài của xã Quy Đức chúng ta. Giữa nhịp sống bình dị ấy, có những người đàn ông luống tuổi vẫn hàng ngày ra đồng, dọn dẹp ngõ xóm hay tham gia các công việc chung một cách thầm lặng. Họ không thích nói về mình, nhưng quá khứ của họ lại là một phần xương máu dệt nên dải biên cương bờ cõi.
Hôm nay, tôi muốn đưa các bạn ngược dòng thời gian về cuối thập niên 70, để cùng lắng nghe một câu chuyện như thế, câu chuyện về người cựu binh xóm Trung Tằm: Bác Hà Văn Sinh.
Tuổi đôi mươi và những ngày sấm sét nơi miền đất lạ
Bác Hà Văn Sinh sinh năm 1958. Năm 1977, khi cả nước vừa bước ra khỏi cuộc kháng chiến chống Mỹ chưa lâu, nền hòa bình non trẻ lại một lần nữa bị đe dọa bởi cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam. Chàng trai trẻ Hà Văn Sinh khi ấy vừa tròn 19 tuổi, lứa tuổi sung sức nhất, mang theo hoài bão của một người con đất Tổ, gác lại gia đình để khoác ba lô súng đạn hướng về phương Nam.
Từ năm 1977 đến năm 1980, bác Sinh chiến đấu trong đội hình của đơn vị C5 - D2 - E48 - F320 (Đại đội 5 - Tiểu đoàn 2 - Trung đoàn 48 - Sư đoàn 320).
Nói đến Sư đoàn 320 – Sư đoàn Đồng Bằng lừng lẫy, những ai đam mê lịch sử đều hiểu đây là một trong những đơn vị chủ lực cơ động có lối đánh dũng mãnh nhất. Ba năm quân ngũ của bác Sinh trùng khớp với giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Những người lính C5 năm ấy phải đối mặt với cái nóng hầm hập của những cánh rừng khộp, những trận tập kích bất ngờ của kẻ thù khét tiếng tàn bạo, và cả căn bệnh sốt rét rừng ngã nước dai dẳng.
Bằng lòng quả cảm và tinh thần thép của người chiến sĩ Trung đoàn 48, bác Sinh cùng đồng đội đã đi qua những tháng ngày ngập mùi thuốc súng. "Đóa hoa thời lửa" của bác không nằm ở những trang huy chương lấp lánh, mà găm lại trong từng tấc đất bờ cõi, trong những chuyến hành quân xuyên rừng không mỏi mệt để đổi lấy sự bình yên cho nhân dân.
Khí chất "Đồng Bằng" nuôi dưỡng mạch sống quê hương
Năm 1980, hoàn thành sứ mệnh lịch sử khi biên giới bình yên, bác Sinh trở về mảnh đất xóm Trung Tằm, xã Quy Đức. Rời xa tay súng, người lính trẻ năm nào lại đối mặt với một cuộc chiến mới không kém phần cam go: cuộc chiến kiến thiết cuộc sống sau chiến tranh, phát triển kinh tế gia đình.
Hơn bốn mươi năm trôi qua, mái đầu nay đã bạc, nhưng tác phong nhanh nhẹn, dứt khoát của người lính Sư đoàn 320 vẫn hằn rõ trong từng nếp sống của bác. Bà con xóm Trung Tằm kính trọng bác bởi tư cách của một người Công dân gương mẫu:
Trách nhiệm và thực tế: Bác Sinh không nói lý thuyết suông. Trong mọi phong trào của xã, từ việc đóng góp xây dựng nông thôn mới, hiến đất mở đường cho đến việc giữ gìn an ninh trật tự, bác luôn là người xắn tay áo làm trước, làm triệt để.
Điểm tựa bình dị: Chân thành, bộc trực nhưng vô cùng bao dung, bác sống hòa đồng với lối xóm, luôn sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm làm ăn, bảo ban con cháu sống có kỷ luật và lòng tự trọng.
Các bạn trẻ Quy Đức thân mến!
Thế hệ chúng ta hôm nay may mắn được sinh ra khi đất nước đã lặng yên tiếng súng, được học tập và cống hiến dưới một bầu trời tự do. Thế nhưng, sự bình yên này sẽ trở nên hời hợt nếu chúng ta quên đi những người đã từng dùng cả tuổi đôi mươi để chắn đạn nơi biên thùy như bác Hà Văn Sinh.
"Hoa thời lửa" của bác Sinh vẫn đang tiếp tục tỏa hương giữa đời thường bằng chính sự gương mẫu, trách nhiệm của một người cựu binh. Nhìn vào tấm gương ấy, Đoàn thanh niên chúng ta hãy tự nhắc nhở mình: sống là phải cống hiến, phải có trách nhiệm với từng mét đường, góc phố của quê hương mình đang sống.
Tuổi trẻ xã Quy Đức quyết tâm giữ vững và phát huy tinh thần kiên trung của các thế hệ cha anh!


