“Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập – Khoảnh khắc non sông cất tiếng”
Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đó là kết quả của một chặng đường đấu tranh lâu dài và là khoảnh khắc đặc biệt của lịch sử dân tộc. Câu chuyện giúp thế hệ trẻ hiểu sâu hơn giá trị của độc lập và trách nhiệm gìn giữ thành quả ấy.

Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập – Khoảnh khắc non sông cất tiếng
Buổi sáng ngày 2 tháng 9 năm 1945 đã trở thành một trong những buổi sáng đặc biệt nhất của lịch sử Việt Nam. Tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, trước hàng vạn đồng bào, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố với quốc dân và thế giới sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Nhưng phía sau khoảnh khắc lịch sử ấy là một hành trình rất dài.
Để có ngày 2 tháng 9, dân tộc Việt Nam đã phải trải qua nhiều thập kỷ đấu tranh chống thực dân, phong kiến và giành quyền tự quyết.
Với Hồ Chí Minh, hành trình ấy bắt đầu từ rất sớm.
Năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Tổ quốc sang phương Tây tìm đường cứu nước. Người đi qua nhiều quốc gia, tiếp xúc với nhiều tầng lớp nhân dân và tìm hiểu các phong trào đấu tranh trên thế giới.
Sau nhiều năm hoạt động, Người từng bước xác định con đường giải phóng dân tộc phù hợp với Việt Nam.
Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời.
Đến năm 1941, Nguyễn Ái Quốc trở về nước sau nhiều năm hoạt động ở nước ngoài và trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng trong nước.
Tháng 8 năm 1945, thời cơ lịch sử xuất hiện. Hồ Chí Minh cùng Trung ương Đảng lãnh đạo nhân dân tiến hành Tổng khởi nghĩa giành chính quyền. Tại Tân Trào, Hội nghị toàn quốc của Đảng và Quốc dân Đại hội được tổ chức, quyết định tổng khởi nghĩa và thành lập Ủy ban Dân tộc Giải phóng Việt Nam do Hồ Chí Minh làm Chủ tịch.
Cách mạng Tháng Tám thắng lợi.
Nhưng một cuộc cách mạng chỉ thực sự đi vào lịch sử khi thành quả của nó được tuyên bố trước nhân dân và thế giới.
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Hà Nội trở thành trung tâm của một sự kiện chưa từng có trong lịch sử hiện đại Việt Nam.
Quảng trường Ba Đình chật kín đồng bào.
Trên lễ đài, Hồ Chí Minh xuất hiện với tư cách Chủ tịch Chính phủ lâm thời.
Người đọc Tuyên ngôn Độc lập.
Bản Tuyên ngôn mở đầu bằng những tư tưởng về quyền con người và quyền dân tộc, sau đó khẳng định quyền độc lập của Việt Nam.
Đó không chỉ là một văn kiện chính trị.
Đó là lời tuyên bố về quyền sống của cả một dân tộc.
Một dân tộc từng chịu nhiều đau thương nay tự mình đứng lên nói với thế giới rằng Việt Nam là một quốc gia độc lập.
Khoảnh khắc ấy có ý nghĩa đặc biệt đối với mỗi người Việt Nam.
Bởi độc lập không phải một món quà.
Độc lập là thành quả của biết bao thế hệ.
Là những năm tháng đấu tranh.
Là những con người đã hy sinh.
Là những gia đình đã chịu mất mát.
Là khát vọng của hàng triệu người dân muốn được sống trong một đất nước tự do.
Chính vì thế, khi đọc Tuyên ngôn Độc lập, Hồ Chí Minh không chỉ nói thay cho Chính phủ. Người nói thay cho cả một dân tộc.
Ngày hôm nay, hơn tám thập kỷ đã trôi qua.
Đất nước đã trải qua thêm nhiều cuộc chiến tranh, nhiều hy sinh và nhiều chặng đường xây dựng.
Nhưng giá trị của ngày 2 tháng 9 năm 1945 vẫn còn nguyên.
Đối với tuổi trẻ, bài học lớn nhất có lẽ là phải biết trân trọng độc lập.
Khi sinh ra trong hòa bình, chúng ta dễ coi hòa bình là điều hiển nhiên. Nhưng lịch sử nhắc chúng ta rằng hòa bình và độc lập được xây dựng bằng những nỗ lực rất lớn.
Bởi vậy, yêu nước hôm nay không chỉ là xúc động khi nghe Quốc ca hay tự hào khi nhìn lá cờ Tổ quốc.
Yêu nước còn là học tập nghiêm túc.
Là làm việc có trách nhiệm.
Là tuân thủ pháp luật.
Là giữ gìn môi trường.
Là biết bảo vệ những giá trị tốt đẹp của cộng đồng.
Là không ngừng học hỏi để góp phần xây dựng đất nước.
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, một bản Tuyên ngôn được đọc giữa Quảng trường Ba Đình.
Từ khoảnh khắc ấy, tiếng nói của một dân tộc đã được cất lên mạnh mẽ.
Tiếng nói ấy đi qua chiến tranh.
Đi qua những thử thách.
Và vẫn còn vang vọng đến hôm nay.
Mỗi thế hệ có trách nhiệm tiếp nhận thành quả của thế hệ trước và trao lại cho thế hệ sau.
Vì vậy, khi đọc lại Tuyên ngôn Độc lập, người trẻ hôm nay không chỉ nên tự hào về quá khứ.
Hãy biến niềm tự hào ấy thành hành động.
Bởi độc lập được giành lại từ lịch sử, nhưng tương lai đất nước được xây dựng bằng chính bàn tay của thế hệ hôm nay.



