Bác Hồ Đức Tâm – người lính mà chúng em luôn kính trọng
Bác Hồ Đức Tâm – người lính mà chúng em luôn kính trọng

Trong một buổi đến thăm, chúng em – học sinh lớp 3B – đã được gặp bác Hồ Đức Tâm, một thương binh nặng 1/4. Khi bước vào nhà, chúng em thấy rất đông các bạn đang ngồi quây quần xung quanh bác. Không khí thật ấm áp và gần gũi.
Bác Tâm đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng. bác ngồi trên ghế, khuôn mặt hiền hậu. Chúng em được biết hiện nay bác không còn nhớ rõ nhiều chuyện nữa, chỉ nhớ rằng ngày xưa bác đã từng là bộ đội chiến đấu ở chiến trường Lào. Khi nghe điều đó, chúng em cảm thấy rất xúc động và tự hào.
Nhìn bác, chúng em thấy bác đi lại rất khó khăn. Khi di chuyển xa, bác phải ngồi xe lăn. Khi đi gần, bác chống nạng từng bước chậm rãi. Những bước đi ấy khiến chúng em hiểu rằng bác đã phải chịu nhiều đau đớn do chiến tranh để lại.
Trong buổi gặp gỡ, chúng em ngồi xung quanh bác, chăm chú nhìn bác với ánh mắt yêu thương. Có bạn giơ tay tạo hình trái tim, có bạn mỉm cười thật tươi như muốn gửi đến bác những tình cảm chân thành nhất. Dù bác không nhớ hết mọi chuyện, nhưng chúng em tin rằng bác vẫn cảm nhận được tình cảm của chúng em dành cho bác.
Thầy cô kể rằng khi còn trẻ, bác Tâm đã dũng cảm tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Ở chiến trường Lào, bác và đồng đội đã phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, nguy hiểm. Bom đạn ác liệt có thể ập đến bất cứ lúc nào. Bác đã bị thương nặng và mang những vết thương đó suốt cuộc đời.
Chúng em tưởng tượng ngày ấy bác cũng mạnh mẽ, kiên cường như những người lính trong câu chuyện mà chúng em được học. Bác đã không ngại gian khổ, sẵn sàng hy sinh vì đất nước. Nhờ có những người như bác mà hôm nay chúng em được sống trong hòa bình, được đi học, được vui chơi.
Dù bây giờ bác không còn nhớ rõ mọi thứ, nhưng đối với chúng em, bác vẫn là một người lính rất dũng cảm. Những vết thương và khó khăn bác đang chịu đựng chính là minh chứng cho một thời “hoa lửa” đầy gian khổ mà anh dũng.
Sau buổi thăm bác, trong lòng chúng em có rất nhiều cảm xúc. Chúng em thấy thương bác, biết ơn bác và càng yêu quý những người lính hơn. Chúng em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Chúng em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, vâng lời thầy cô, kính trọng ông bà cha mẹ. Chúng em cũng sẽ cố gắng sống tốt, giúp đỡ mọi người xung quanh và thường xuyên đến thăm bác để bác vui hơn.
Bác Hồ Đức Tâm mãi là tấm gương sáng trong lòng chúng em. Bác chính là một “câu chuyện thời hoa lửa” mà chúng em sẽ luôn ghi nhớ và biết ơn.
Tác giả viết bài
Hồ Thị Thanh Tâm- Lớp 3B



