Bài viết

Bác Hồ Giữa Làn Ranh Sinh Tử 1950 1B2 - VCVB

Giản dị , mộc mac giữa Bác và các chiến sĩ

13/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Hồ Giữa Làn Ranh Sinh Tử 1950 1B2 - VCVB

BÁC HỒ GIỮA LẰN RANH SINH TỬ Ở ĐÔNG KHÊ 1950

Tháng 9 năm 1950, núi rừng Đông Khê chìm trong màn sương và tiếng đạn. Chiến dịch Biên giới Thu - Đông vừa mở màn, và ở điểm nóng nhất của trận đánh, có một bóng dáng nhỏ bé nhưng kiên định đang ngồi bên bản đồ: Chủ tịch Hồ Chí Minh. Con đường lên trận địa gập ghềnh, bom địch quần nát từng lối mòn. Bác vẫn bộ quần áo kaki đã bạc, đôi dép cao su lấm bùn, chiếc mũ lá đơn sơ. Không lính gác, không hàng ngũ. Dáng Người gầy gò, nhưng ánh mắt thì sáng rực quyết tâm: “Phải thắng trận này”. Trong căn hầm Sở chỉ huy ẩm lạnh, Bác không ngồi riêng. Bác đi đến từng đơn vị. Gặp chiến sĩ, Bác hỏi: “Các chú ăn no chưa? Đêm qua ngủ có ấm không?”. Thấy người bị thương, Bác tự tay xé vạt áo băng bó, rồi vỗ vai: “Đánh xong trận này là được về với mẹ. Cả nước đang trông chờ vào các chú”. Đêm 15/9, mưa rừng trút xuống. Bác thức trắng cùng Bộ Chỉ huy. Dưới ánh đèn dầu leo lét, Bác chỉ tay lên bản đồ và dặn: “Trận này phải đánh chắc, đánh thắng. Nhưng điều quan trọng nhất là phải giữ được bộ đội”. Rạng sáng 16/9, tiếng súng lệnh xé toang màn đêm. 6 giờ chiến đấu, cứ điểm Đông Khê sụp đổ. Cánh cửa biên giới Việt - Trung mở toang, thế bao vây của địch bị phá vỡ. Bác không trực tiếp nổ súng.

Nhưng chính bát cơm sẻ đôi, lời hỏi thăm, sự có mặt của Bác giữa làn đạn đã trở thành sức mạnh lớn nhất để quân ta làm nên kỳ tích. Hình ảnh Bác Hồ đội mũ lá, ngồi giữa rừng Việt Bắc năm 1950 sẽ mãi là biểu tượng của sự giản dị, thương dân và ý chí quyết thắng. Người đã dạy chúng ta rằng: muốn dân tộc đứng lên, người lãnh đạo phải đi vào nơi gian khổ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn