Bác Hồ không dùng những vật dụng xa hoa
Trong cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh, có một điều khiến nhiều người kính phục: dù giữ cương vị cao nhất của đất nước, Bác vẫn luôn giữ cho mình một cuộc sống giản dị, thanh bạch. Người không chạy theo những vật dụng đắt tiền, không thích sự xa hoa và luôn sử dụng những gì thật sự cần thiết. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đất nước đứng trước vô vàn khó khăn. Nhân dân vừa thoát khỏi nạn đói, nền kinh tế còn nghèo nàn, chiến tranh đe dọa nền độc lập non trẻ. Trong hoàn cảnh ấy, Bác luôn tự nhắc mình phải sống tiết kiệm và gần gũi với nhân dân. Bác không coi chức vụ Chủ tịch nước là lý do để mình được hưởng một cuộc sống khác biệt. Trái lại, Người luôn cho rằng cán bộ, nhất là người đứng đầu, càng phải biết làm gương.

Trong cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh, có một điều khiến nhiều người kính phục: dù giữ cương vị cao nhất của đất nước, Bác vẫn luôn giữ cho mình một cuộc sống giản dị, thanh bạch. Người không chạy theo những vật dụng đắt tiền, không thích sự xa hoa và luôn sử dụng những gì thật sự cần thiết.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đất nước đứng trước vô vàn khó khăn. Nhân dân vừa thoát khỏi nạn đói, nền kinh tế còn nghèo nàn, chiến tranh đe dọa nền độc lập non trẻ. Trong hoàn cảnh ấy, Bác luôn tự nhắc mình phải sống tiết kiệm và gần gũi với nhân dân.
Bác không coi chức vụ Chủ tịch nước là lý do để mình được hưởng một cuộc sống khác biệt. Trái lại, Người luôn cho rằng cán bộ, nhất là người đứng đầu, càng phải biết làm gương.
Nơi ở của Bác là một căn nhà sàn đơn sơ giữa khu vườn xanh mát. Trong nhà chỉ có những vật dụng cần thiết cho công việc và sinh hoạt. Chiếc bàn làm việc, chiếc giường, vài chiếc ghế, những cuốn sách và tài liệu... tất cả đều được sắp xếp gọn gàng.
Không gian sống ấy hoàn toàn khác với hình dung về nơi ở của một vị nguyên thủ quốc gia. Không có những đồ trang trí cầu kỳ, những vật dụng quá đắt tiền hay những tiện nghi chỉ nhằm thể hiện địa vị.
Bác sử dụng những vật dụng phù hợp với nhu cầu. Bộ quần áo kaki giản dị, đôi dép cao su, chiếc giường đơn sơ và những đồ dùng quen thuộc đã trở thành hình ảnh gắn liền với cuộc sống của Người.
Khi một vật dụng vẫn còn tốt, Bác thường muốn tiếp tục sử dụng thay vì thay mới chỉ vì muốn có thứ đẹp hơn. Nếu quần áo bị sờn, có thể sửa thì sửa. Nếu một vật dụng còn dùng được thì giữ lại. Đó là cách Bác thực hành tiết kiệm từ những việc rất nhỏ.
Bác hiểu rằng đằng sau mỗi vật dụng đều có công sức của con người. Để làm ra một bộ quần áo cần có người trồng bông, dệt vải, may mặc. Để làm ra một đôi dép cần nguyên liệu và lao động. Vì vậy, sử dụng hợp lý cũng chính là trân trọng công sức của người lao động.
Có những lúc cán bộ phục vụ muốn thay những đồ dùng cũ bằng những vật dụng mới, tốt hơn. Nhưng nếu chưa thực sự cần thiết, Bác thường không đồng ý. Người luôn nhắc rằng đất nước còn nghèo, cần dành nguồn lực cho những việc quan trọng hơn.
Đối với Bác, sự giản dị không phải là một hình thức để mọi người nhìn vào. Đó là một nếp sống đã trở thành tự nhiên. Người không cần những vật dụng sang trọng để khẳng định vị trí của mình.
Ngược lại, chính sự giản dị khiến Bác gần gũi hơn với nhân dân.
Khi đồng bào còn phải sống trong những căn nhà đơn sơ, khi nhiều gia đình còn thiếu thốn, Bác không muốn bản thân sống quá đầy đủ và xa hoa. Người luôn đặt mình trong hoàn cảnh của nhân dân để suy nghĩ.
Bữa ăn của Bác cũng rất giản dị. Những món ăn quen thuộc như rau, cá, canh, cà... có thể trở thành một bữa cơm. Người ăn vừa đủ và luôn nhắc nhở không được để thức ăn thừa.
Cách Bác sử dụng vật dụng và sinh hoạt hằng ngày đều thống nhất với nhau: không phô trương, không lãng phí, không đặt nhu cầu cá nhân lên trên lợi ích chung.
Một trong những điều đáng quý nhất là Bác luôn nêu gương bằng chính cuộc sống của mình. Khi nói cán bộ phải tiết kiệm, Người thực hành tiết kiệm. Khi nói phải chống lãng phí, Người không để cuộc sống của mình trở thành một ví dụ về sự lãng phí.
Bác từng trải qua nhiều năm tháng gian khổ, bôn ba tìm đường cứu nước. Người hiểu rõ giá trị của từng đồng tiền, từng hạt gạo và từng sản phẩm do nhân dân làm ra. Vì thế, khi đất nước còn khó khăn, Bác càng trân trọng những nguồn lực ấy.
Không dùng vật dụng xa hoa không có nghĩa là Bác phủ nhận những tiến bộ của cuộc sống. Điều Bác coi trọng là sử dụng đúng nhu cầu và không biến vật chất thành mục tiêu của cuộc đời.
Bài học ấy đặc biệt có ý nghĩa trong cuộc sống hiện nay. Khi việc mua sắm và tiêu dùng trở nên dễ dàng, con người càng cần biết phân biệt giữa “cần” và “muốn”.
Một món đồ mới có thể đẹp hơn, hiện đại hơn, nhưng nếu vật cũ vẫn sử dụng tốt thì việc thay mới chưa chắc đã cần thiết. Biết tiết kiệm, sửa chữa và tái sử dụng chính là cách chúng ta giảm lãng phí và trân trọng tài nguyên.
Từ cách sống của Bác, chúng ta cũng học được rằng giá trị của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu. Một người có thể sống trong căn nhà đơn sơ nhưng vẫn có thể có một tâm hồn lớn lao, một lý tưởng cao đẹp và những cống hiến có ý nghĩa cho cộng đồng.
Bác Hồ là một minh chứng rõ ràng cho điều đó.
Người đứng đầu một đất nước nhưng không cần những vật dụng xa hoa để khẳng định mình. Người để hành động, đạo đức và sự cống hiến nói lên giá trị của bản thân.
Bác Hồ không dùng những vật dụng xa hoa bởi Người luôn tâm niệm rằng mình là người phục vụ nhân dân. Khi nhân dân còn khó khăn, bản thân càng phải sống giản dị; khi đất nước còn thiếu thốn, càng phải biết tiết kiệm.
Chính từ những điều nhỏ bé ấy, Bác đã để lại một tấm gương lớn về lối sống giản dị, tiết kiệm, khiêm nhường và thanh cao – một bài học vẫn còn nguyên giá trị đối với mỗi chúng ta hôm nay.



