BÁC HỒ LUYỆN TẬP THÂN THỂ
Chắc ai cũng nhớ bài thơ: “Mới ra tù tập leo núi” của Bác in ở trang cuối trong tập thơ “Nhật Ký trong tù”.
Núi ấp ôm mây, mây ấp núi.
Lòng sông gương sáng bụi không mờ
Bồi hồi dạo bước Tây Phong Lĩnh.
Trông lại trời Nam, nhớ bạn xưa.
Bác Hồ leo núi Tây Phong Lĩnh không phải để ngắm cảnh, mà chính là để luyện tập đôi chân. Sau những ngày bị giam giữ, trải qua nhiều nhà tù rất khắc nghiệt của bọn Tưởng Giới Thạch, khi được trở lại tự do thì mắt Bác đã mờ, chân Bác bị liệt. Ngày ngày Bác phải luyên con mắt bằng cách nhìn ánh sáng mặt trời từ lúc mới mọc đến khi nắng gắt. Bác luyện đôi chân bằng cách trèo núi. Ngày nào Bác cũng tập trèo lên ngọn Tây Phong Lĩnh và đứng đó ngắm về phía trời Nam. Tập thể dục, rèn luyện sức khỏe đã được bác duy trì thành nếp sống thường xuyên. Suốt thời gian được ở bên Bác, sáng nào tôi cũng thấy Bác dậy sớm tập thể dục. Buổi sáng, sau khi vận động thân thể Bác thường thích tập chạy. Trong kháng chiến chống Pháp, đi công tác phần nhiều Bác đi bộ. Có lần Bác đi thăm một công trường ở biên giới. Chuyến ấy đi vào mùa đông, ở vùng biên giới mùa đông rất rét, có hôm sáng sớm sương xuống đóng thành từ mảnh tuyết trên mặt đường. Hôm đó, đi đến huyện phục hòa thì trời tối. Bác cùng chúng tôi phải nằm lại ở lán công trường. Càng về khuya càng rét dữ, Bác nằm cạnh đống lửa. Sáng hôm sau rét cóng, chưa ai muốn dậy thì Bác đã dậy, Bác hỏi:
- Các chú có biết làm thế nào cho đỡ rét không?
Mọi người chưa trả lời được, Bác tiếp luôn:
- Bây giờ ta mặc quần áo vào rồi chạy thi, xem ai chạy nhanh và dai sức. Có vậy mới đỡ rét và tranh thủ được thời gian. Thế rồi Bác với chúng tôi cùng chạy. Chạy được gần một cây số Bác đã vượt lên trước, nhiều anh em tụ lại sau. Tôi thấy Bác chạy rất đẹp, tư thế thoải mái như một vận động viên, tôi cố gắng chạy vượt lên để chụp ảnh Bác chạy, nhưng không thể vượt được Bác.
Hòa bình lập lại, tuổi Bác thêm cao, Bác ít tập chạy, nhưng sống trong Phủ Chủ tịch sáng sáng Bác hay đi một bài quyền. Động tác của bác nhẹ nhàng, dứt khoát, toàn thân toát ra một phong thái đĩnh đạc, ung dung tự chủ.



