Bài viết

BÁC HỒ - NGỌN ĐUỐC TRONG THỜI HOA LỬA

NGỌN ĐUỐC TRONG THỜI HOA LỬA

31/07/2026Xã Phú Thịnh (Xã Phú Thịnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

               Trong "thời hoa lửa" khói bom mịt mù của dân tộc, có một bóng dáng gầy gò, đôi dép cao su, bộ quần áo ka ki bạc màu, nhưng lại là điểm tựa vững vàng nhất cho cả một dân tộc. Đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bác không cầm súng ra trận như các anh bộ đội. Bác cũng không vác đá mở đường như các chị thanh niên xung phong. Nhưng chính Bác là người nhóm lên ngọn lửa, là người chỉ đường để cả dân tộc đi qua "thời hoa lửa" khốc liệt nhất.

Năm 1941, sau 30 năm bôn ba tìm đường cứu nước, Bác về nước. Đất nước lúc đó chìm trong đêm tối: thực dân, phát xít, đói kém. Bác đã lãnh đạo Cách mạng Tháng Tám thành công, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Tưởng được hòa bình thì lại bước vào 9 năm kháng chiến chống Pháp, rồi 21 năm trường kỳ chống Mỹ.

"Thời hoa lửa" là thời Bác thức trắng nhiều đêm. Ở chiến khu Việt Bắc, trong hang đá, dưới ánh đèn dầu, Bác viết "Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến": "Thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ". Một câu nói đã làm bùng cháy triệu triệu trái tim.

Bác đi thăm bộ đội, thăm dân. Đến đâu Bác cũng hỏi: "Các chú ăn có no không? Áo có đủ mặc không?". Ở Điện Biên Phủ, Bác gửi thư động viên: "Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Lời Bác như tiếp thêm sức mạnh để 56 ngày đêm "khoét núi, ngủ hầm" làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Đến "thời hoa lửa" chống Mỹ, dù tuổi đã cao, tóc bạc trắng, Bác vẫn ngày đêm lo cho tiền tuyến. Bác viết thư cho bộ đội miền Nam: "Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào". Bác căn dặn thanh niên: "Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên". Chính lời kêu gọi đó đã đưa hàng vạn trai tráng "xếp bút nghiên lên đường ra trận".

Điều đặc biệt ở Bác là dù ở cương vị cao nhất, Bác sống vô cùng giản dị. Bữa cơm chỉ có vài món rau, con cá. Chiếc áo Bác mặc sờn vai. Bác nói: "Cán bộ phải đi trước, làm gương cho dân". Trong lúc cả nước ra trận, Bác vẫn nghĩ đến ngày mai: trồng cây, xây trường học, lo cho các cháu thiếu nhi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn