Bác Hồ – Người dành trọn cuộc đời cho đất nước
Ngày xưa, tại làng Sen, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, có một cậu bé tên là Nguyễn Sinh Cung. Cậu sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Cha cậu là cụ Nguyễn Sinh Sắc, một người có học và luôn thương yêu nhân dân.
Từ nhỏ, Nguyễn Sinh Cung đã được nghe cha kể về cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ. Cậu nhìn thấy người dân phải sống vất vả, nghèo khổ nên trong lòng luôn trăn trở: “Làm thế nào để đất nước mình được tự do? Làm thế nào để nhân dân có cuộc sống tốt đẹp hơn?”
Năm tháng trôi qua, cậu bé Nguyễn Sinh Cung lớn lên và trở thành một thanh niên có tên là Nguyễn Tất Thành.
Một ngày năm 1911, Nguyễn Tất Thành quyết định rời quê hương để tìm đường cứu nước. Người lên một con tàu từ Bến Nhà Rồng, bắt đầu chuyến hành trình kéo dài nhiều năm.
Trên hành trình ấy, Người đã đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc khác nhau. Có lúc Người làm phụ bếp, có lúc làm công nhân. Cuộc sống rất khó khăn, nhưng Người không nản chí. Người vừa lao động vừa học tập, tìm hiểu về các dân tộc và những con đường đấu tranh giành độc lập.
Sau nhiều năm bôn ba, Người tìm thấy con đường mà mình tin rằng có thể giúp dân tộc Việt Nam giành lại độc lập. Người lấy tên Nguyễn Ái Quốc và tiếp tục hoạt động cách mạng.
Năm 1941, sau nhiều năm xa quê hương, Nguyễn Ái Quốc trở về Việt Nam. Người cùng các đồng chí chuẩn bị lực lượng để giành độc lập cho dân tộc.
Mùa thu năm 1945, thời cơ cách mạng đã đến. Nhân dân Việt Nam đứng lên giành chính quyền. Cách mạng Tháng Tám thành công.
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, hàng vạn người dân tập trung để nghe một sự kiện trọng đại. Trên lễ đài, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước đồng bào và thế giới rằng nước Việt Nam đã trở thành một nước độc lập.
Mọi người xúc động vỗ tay. Nhiều người rơi nước mắt vì vui mừng. Sau bao năm chịu cảnh mất nước, cuối cùng dân tộc Việt Nam cũng có ngày được sống trong một đất nước độc lập.
Từ đó, Bác Hồ trở thành vị lãnh tụ của dân tộc. Tuy giữ trọng trách lớn lao, Bác vẫn sống vô cùng giản dị.
Bác thường mặc bộ quần áo kaki, đi đôi dép cao su và sống trong một ngôi nhà nhỏ. Bác luôn căn dặn cán bộ phải tiết kiệm, không được xa hoa, phải gần gũi và chăm lo cho nhân dân.
Có một lần, Bác đến thăm một lớp học. Nhìn thấy các em nhỏ, Bác mỉm cười hỏi:
– Các cháu có ngoan không?
Các em đồng thanh đáp:
– Thưa Bác, có ạ!
Bác ân cần hỏi tiếp:
– Các cháu có chăm học không?
Một em nhỏ mạnh dạn trả lời:
– Thưa Bác, chúng cháu sẽ cố gắng học thật giỏi ạ!



