Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước – Quyết định làm thay đổi vận mệnh dân tộc
Năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Tổ quốc từ Bến Nhà Rồng với khát vọng tìm con đường cứu nước. Quyết định ấy mở ra hành trình lịch sử thay đổi số phận dân tộc Việt Nam.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng (Sài Gòn), một người thanh niên mới 21 tuổi với dáng người gầy, ánh mắt sáng và bước chân kiên định đã lặng lẽ bước lên con tàu buôn Latouche-Tréville. Người thanh niên ấy mang tên Nguyễn Tất Thành — sau này chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu của dân tộc ta.
Khi ấy, đất nước Việt Nam đang chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Nhiều phong trào yêu nước đã nổ ra nhưng đều thất bại. Các sĩ phu yêu nước băn khoăn đi tìm con đường giải phóng dân tộc, nhưng vẫn chưa tìm được hướng đi đúng.
Nguyễn Tất Thành chứng kiến cảnh đồng bào lầm than, đất nước bị áp bức. Người hiểu rằng nếu chỉ đi theo những con đường cũ thì dân tộc sẽ tiếp tục rơi vào bế tắc. Vì vậy, Người quyết định ra đi tìm một con đường mới.
Không tiền bạc, không người thân quen nơi đất khách, hành trang của Người chỉ là lòng yêu nước cháy bỏng và ý chí kiên cường. Trên con tàu ấy, Người làm phụ bếp để có điều kiện đi sang phương Tây. Ít ai biết rằng chuyến đi tưởng như bình thường ấy lại là bước ngoặt lịch sử của dân tộc Việt Nam.
Trong suốt gần 30 năm bôn ba khắp năm châu bốn biển, Người vừa lao động kiếm sống vừa học hỏi, nghiên cứu con đường giải phóng dân tộc. Người đã đến nhiều nước như Pháp, Anh, Mỹ… tận mắt chứng kiến cuộc sống của người lao động và bản chất của chủ nghĩa thực dân.
Chính từ hành trình ấy, Người đã tìm ra con đường cứu nước đúng đắn: con đường cách mạng vô sản.
Quyết định ra đi năm 1911 không chỉ là quyết định của một cá nhân, mà là bước mở đầu cho hành trình giải phóng cả dân tộc Việt Nam.
Đó là minh chứng cho một chân lý giản dị nhưng sâu sắc: khi lòng yêu nước đủ lớn, một con người bình thường cũng có thể làm nên điều phi thường.



