Bác Hồ sửa bài báo và bài học về sự rõ ràng
Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là một nhà lãnh đạo kiệt xuất mà còn là một nhà báo lỗi lạc. Người luôn đề cao tính thiết thực, ngắn gọn và dễ hiểu trong mọi văn bản, bài viết. Bác thường căn dặn các cán bộ, nhà báo: "Viết để làm gì? Viết cho ai xem? Phải viết sao cho đồng bào dễ hiểu, dễ nhớ và dễ làm theo".
Có một lần, một cán bộ tuyên huấn mang đến cho Bác duyệt một bài báo viết về phong trào thi đua tăng gia sản xuất của bà con nông dân. Bài báo được viết khá dài, sử dụng nhiều từ ngữ hoa mỹ, bóng bẩy và các thuật ngữ chính trị phức tạp. Tác giả tin rằng bài viết của mình rất công phu và sâu sắc. Bác cầm bài báo, đeo kính lên và chăm chú đọc từ đầu đến cuối. Sau khi đọc xong, Bác lấy cây bút đỏ, gạch chân dưới nhiều đoạn văn và gọi đồng chí cán bộ lại gần.
Bác ôn tồn phân tích: "Chú viết bài này công phu đấy, nhưng chú xem lại xem bà con nông dân đọc có hiểu không? Ở đây chú dùng từ 'phát huy nội lực', 'kiến thiết hạ tầng vĩ mô'... Nông dân ta phần lớn còn chưa biết chữ, hoặc mới học bình dân học vụ, đọc những từ này làm sao họ hiểu được chú muốn nói gì?". Bác tiếp tục giải thích: "Mục đích của bài báo này là để khuyến khích bà con trồng thêm lúa, nuôi thêm gà, lợn. Vậy thì chú cứ viết thẳng ra là: 'Bà con cần tích cực cấy lúa, chăm bón hoa màu, nuôi nhiều lợn gà để bộ đội ăn no đánh thắng'. Viết như thế có phải vừa ngắn gọn, vừa thiết thực không?".
Đồng chí cán bộ nghe Bác phân tích thì bừng tỉnh, nhận ra sự xa rời thực tế trong cách hành văn của mình. Bác đã kiên nhẫn sửa lại từng câu, từng chữ, biến một bài báo khô khan, lý thuyết thành một lời kêu gọi mộc mạc, gần gũi với ngôn ngữ đời thường của quần chúng nhân dân. Câu chuyện nhỏ này đã để lại một bài học lớn về phong cách làm việc sâu sát thực tiễn. Bác dạy chúng ta rằng, mọi hoạt động giao tiếp đều phải xuất phát từ đối tượng tiếp nhận.



