BÁC HỒ THĂM LỚP HỌC VỠ LÒNG
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Một buổi sáng, Bác Hồ quyết định đi thăm một trường tiểu học ở Hà Nội. Bác đến trường mà không báo trước. Khi Bác bước vào sân trường, đúng vào giờ học, sân trường vắng lặng, chỉ có tiếng giảng bài và tiếng đọc bài vọng ra từ các lớp học. Bác đi dọc hành lang, rồi nhẹ nhàng dừng lại trước cửa một lớp học vỡ lòng (lớp 1). Bác không vào ngay mà đứng nép ở cửa, lặng lẽ quan sát. Cô giáo trẻ đang say sưa giảng bài trên bục giảng. Ở dưới, các em học sinh nhỏ tuổi đang chăm chú lắng nghe. Một lúc sau, Bác nhẹ nhàng mở cửa, ra hiệu cho cô giáo cứ tiếp tục giảng bài, rồi Bác đi xuống cuối lớp, tìm một chiếc ghế trống và ngồi xuống cùng các em. Bác ngồi ngay ngắn, cũng chăm chú nghe cô giáo giảng như một học sinh thực thụ. Sự có mặt bất ngờ của Bác khiến cả cô và trò đều vô cùng xúc động và có phần hồi hộp, nhưng rồi không khí lớp học nhanh chóng trở lại bình thường trước thái độ tự nhiên của Bác. Đến giờ ra chơi, khi tiếng trống trường vang lên, Bác mới đứng dậy. Các em học sinh nhận ra Bác, reo hò vui sướng và ùa tới vây quanh. Bác tươi cười, xoa đầu, hỏi han từng em. Bác hỏi các em: "Các cháu học có vui không? Cô giáo dạy có dễ hiểu không?" Rồi Bác quay sang nói chuyện với cô giáo. Bác khen ngợi tinh thần dạy học tận tụy của cô và căn dặn: "Dạy các cháu nhỏ cũng như trồng cây non. Phải uốn nắn ngay từ đầu. Cô phải vừa là một người thầy, vừa là một người mẹ hiền, phải yêu thương, chăm sóc các cháu một cách chu đáo. Có như vậy các cháu mới phát triển tốt được." Chuyến thăm bất ngờ và hình ảnh Bác ngồi dự giờ ở cuối lớp học đã trở thành một kỷ niệm không thể nào quên, thể hiện sự quan tâm sâu sắc của Bác đối với sự nghiệp giáo dục và thế hệ măng non của đất nước.



