Bác Hồ tiết kiệm điện
Trong cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh, có rất nhiều câu chuyện nhỏ thể hiện đức tính tiết kiệm của Người. Bác tiết kiệm từ hạt cơm, tờ giấy, chiếc bút, bộ quần áo cho đến điện, nước và những vật dụng trong sinh hoạt hằng ngày. Những việc tưởng như rất nhỏ ấy lại thể hiện một quan niệm sống sâu sắc: đã là tài sản của nhân dân thì phải biết giữ gìn và sử dụng hợp lý. Trong những năm Bác sống và làm việc tại Hà Nội, điện vẫn là một nguồn lực cần được sử dụng tiết kiệm. Đất nước còn nghèo, điều kiện sản xuất và đời sống của nhân dân còn nhiều khó khăn. Vì vậy, Bác luôn có ý thức không sử dụng điện một cách lãng phí. Khi làm việc hoặc nghỉ ngơi, Bác chỉ sử dụng ánh sáng khi thực sự cần thiết. Nếu không còn làm việc trong phòng, Người nhắc người phục vụ tắt đèn. Những thiết bị điện không cần sử dụng cũng không nên để hoạt động vô ích. Đối với Bác, một bóng đèn được bật lên mà không có người sử dụng cũng là một sự lãng phí. Bác hiểu rằng điện không tự nhiên mà có. Để có điện phục vụ đời sống và sản xuất, Nhà nước phải đầu tư xây dựng các công trình, sử dụng máy móc, nhiên liệu và công sức của rất nhiều người. Vì thế, mỗi người đều phải có trách nhiệm sử dụng điện hợp lý. Có những lúc Bác đang làm việc, khi ánh sáng tự nhiên đã đủ, Người có thể tận dụng ánh sáng từ bên ngoài thay vì bật thêm đèn. Bác luôn cố gắng tận dụng những điều kiện sẵn có, tránh sử dụng vật chất một cách không cần thiết. Những người phục vụ Bác dần hình thành thói quen chú ý đến việc tắt điện sau khi sử dụng. Đó không phải là yêu cầu phức tạp mà chỉ là một hành động rất đơn giản: ra khỏi phòng thì nhớ tắt đèn, không dùng thì tắt thiết bị. Nhưng chính những việc nhỏ như vậy lại thể hiện ý thức của mỗi người đối với tài sản chung. Bác Hồ luôn quan niệm rằng tiết kiệm phải được thực hiện thường xuyên, ở mọi nơi và trong mọi công việc. Người không cho rằng chỉ những khoản tiền lớn mới cần tiết kiệm. Một chút điện, một ít nước, một tờ giấy hay một phần thức ăn nếu bị lãng phí nhiều lần thì cuối cùng

Trong cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh, có rất nhiều câu chuyện nhỏ thể hiện đức tính tiết kiệm của Người. Bác tiết kiệm từ hạt cơm, tờ giấy, chiếc bút, bộ quần áo cho đến điện, nước và những vật dụng trong sinh hoạt hằng ngày. Những việc tưởng như rất nhỏ ấy lại thể hiện một quan niệm sống sâu sắc: đã là tài sản của nhân dân thì phải biết giữ gìn và sử dụng hợp lý.
Trong những năm Bác sống và làm việc tại Hà Nội, điện vẫn là một nguồn lực cần được sử dụng tiết kiệm. Đất nước còn nghèo, điều kiện sản xuất và đời sống của nhân dân còn nhiều khó khăn. Vì vậy, Bác luôn có ý thức không sử dụng điện một cách lãng phí.
Khi làm việc hoặc nghỉ ngơi, Bác chỉ sử dụng ánh sáng khi thực sự cần thiết. Nếu không còn làm việc trong phòng, Người nhắc người phục vụ tắt đèn. Những thiết bị điện không cần sử dụng cũng không nên để hoạt động vô ích.
Đối với Bác, một bóng đèn được bật lên mà không có người sử dụng cũng là một sự lãng phí.
Bác hiểu rằng điện không tự nhiên mà có. Để có điện phục vụ đời sống và sản xuất, Nhà nước phải đầu tư xây dựng các công trình, sử dụng máy móc, nhiên liệu và công sức của rất nhiều người. Vì thế, mỗi người đều phải có trách nhiệm sử dụng điện hợp lý.
Có những lúc Bác đang làm việc, khi ánh sáng tự nhiên đã đủ, Người có thể tận dụng ánh sáng từ bên ngoài thay vì bật thêm đèn. Bác luôn cố gắng tận dụng những điều kiện sẵn có, tránh sử dụng vật chất một cách không cần thiết.
Những người phục vụ Bác dần hình thành thói quen chú ý đến việc tắt điện sau khi sử dụng. Đó không phải là yêu cầu phức tạp mà chỉ là một hành động rất đơn giản: ra khỏi phòng thì nhớ tắt đèn, không dùng thì tắt thiết bị.
Nhưng chính những việc nhỏ như vậy lại thể hiện ý thức của mỗi người đối với tài sản chung.
Bác Hồ luôn quan niệm rằng tiết kiệm phải được thực hiện thường xuyên, ở mọi nơi và trong mọi công việc. Người không cho rằng chỉ những khoản tiền lớn mới cần tiết kiệm. Một chút điện, một ít nước, một tờ giấy hay một phần thức ăn nếu bị lãng phí nhiều lần thì cuối cùng cũng trở thành một sự lãng phí lớn.
Điều đáng quý là Bác không chỉ nói về tiết kiệm mà tự mình thực hành trước.
Bác sống trong căn nhà sàn đơn sơ, sử dụng những vật dụng cần thiết và không chạy theo tiện nghi. Trong sinh hoạt, Người luôn tránh những điều xa hoa, không sử dụng những thứ vượt quá nhu cầu.
Cách tiết kiệm điện của Bác cũng nằm trong phong cách sống ấy.
Đối với Bác, tiết kiệm không có nghĩa là từ bỏ những nhu cầu chính đáng. Khi cần làm việc, Người vẫn sử dụng điện đầy đủ. Khi cần ánh sáng để đọc sách, viết tài liệu hay làm việc, Bác vẫn sử dụng. Điều quan trọng là sử dụng đúng lúc, đúng nhu cầu và không để lãng phí.
Bác cũng hiểu rằng tiết kiệm điện không chỉ giúp giảm chi phí mà còn góp phần bảo vệ nguồn lực của đất nước.
Nếu mỗi gia đình, mỗi cơ quan đều có ý thức tắt điện khi không sử dụng, lượng điện tiết kiệm được sẽ rất lớn. Nguồn điện ấy có thể được dành cho sản xuất, trường học, bệnh viện và những nhu cầu thiết yếu khác.
Vì vậy, từ việc tắt một bóng đèn, Bác muốn mọi người hình thành một ý thức lớn hơn: sống có trách nhiệm với tài sản chung.
Có thể nói, cách Bác tiết kiệm điện cũng giống như cách Người tiết kiệm thức ăn và giấy viết. Bác không coi thường những thứ nhỏ bé. Người luôn nhìn thấy phía sau một vật dụng là công sức, tiền bạc và nguồn lực của nhân dân.
Chính vì vậy, Bác luôn nhắc cán bộ phải chống tham ô, lãng phí và quan liêu. Trong tư tưởng của Người, chống lãng phí là một việc rất quan trọng, bởi lãng phí làm tổn hại đến lợi ích của nhân dân và đất nước.
Ngày nay, điện đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Chúng ta sử dụng điện để chiếu sáng, học tập, làm việc, sản xuất và giải trí. Nhưng nếu không có ý thức, điện cũng rất dễ bị lãng phí.
Từ câu chuyện về Bác, mỗi người có thể bắt đầu tiết kiệm bằng những việc rất đơn giản:
Tắt đèn khi ra khỏi phòng.
Tắt quạt, điều hòa khi không sử dụng.
Không để thiết bị điện hoạt động khi không cần thiết.
Tận dụng ánh sáng và gió tự nhiên khi điều kiện cho phép.
Sử dụng thiết bị điện hợp lý, tránh bật quá nhiều thiết bị cùng lúc khi không cần.
Những việc ấy tuy nhỏ nhưng nếu được thực hiện thường xuyên sẽ hình thành một thói quen tốt.
Câu chuyện Bác Hồ tiết kiệm điện vì thế không chỉ là câu chuyện về một bóng đèn hay một thiết bị điện. Đó là câu chuyện về ý thức, trách nhiệm và cách sống.
Bác đã cho chúng ta thấy rằng người có trách nhiệm không phải chỉ biết làm những việc lớn lao. Trách nhiệm còn thể hiện trong từng hành động nhỏ: tắt một bóng đèn, giữ một tờ giấy, không bỏ thừa thức ăn và bảo quản một vật dụng còn sử dụng được.
Từ việc tiết kiệm điện, Bác Hồ để lại một bài học giản dị mà sâu sắc: hãy biết quý trọng tài sản của nhân dân, sử dụng hợp lý những gì mình có và luôn chống lãng phí từ những việc nhỏ nhất.
Đó cũng chính là một nét đẹp trong phong cách sống của Bác – giản dị, tiết kiệm, trách nhiệm và luôn đặt lợi ích của đất nước, của nhân dân lên trên lợi ích cá nhân.



