Bác Hồ và bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1945
Doãn Mai Ngọc
NNgày 2 tháng 9 năm 1945 là một dấu mốc đặc biệt quan trọng trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Trước đó, sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám, Bác Hồ đã dành nhiều thời gian chuẩn bị cho bản tuyên ngôn có ý nghĩa lịch sử này. Với cách lập luận chặt chẽ, ngôn ngữ giản dị nhưng đầy sức thuyết phục, Người khẳng định quyền độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam. Mở đầu bản Tuyên ngôn, Bác trích dẫn những tư tưởng về quyền con người trong Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ năm 1776 và Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Pháp năm 1789. Từ quyền con người, Người phát triển thành quyền của các dân tộc: mọi dân tộc đều có quyền bình đẳng, quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do. Sau đó, Bác nêu rõ những tội ác mà thực dân Pháp đã gây ra đối với nhân dân Việt Nam, đồng thời khẳng định nhân dân ta đã đứng lên giành chính quyền và trở thành chủ nhân của đất nước. Bản Tuyên ngôn không chỉ tuyên bố trước nhân dân Việt Nam mà còn gửi đến toàn thế giới một thông điệp mạnh mẽ về khát vọng độc lập và hòa bình. Hình ảnh Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập giữa Quảng trường Ba Đình đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của dân tộc. Sự kiện ấy đánh dấu thắng lợi của cuộc đấu tranh lâu dài vì độc lập, đồng thời mở ra một thời kỳ mới trong lịch sử Việt Nam. Ngày nay, Tuyên ngôn Độc lập năm 1945 vẫn giữ nguyên giá trị lịch sử và tinh thần, nhắc nhở các thế hệ người Việt Nam biết trân trọng độc lập, tự do và có trách nhiệm xây dựng, bảo vệ Tổ quốc.



