Bài viết

Bác Hồ và bữa cơm đạm bạc

11/08/2026Chi Đoàn trường TH Bạch Đằng ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

30.

Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, Bác Hồ vẫn giữ cho mình một lối sống giản dị. Từ quần áo, nơi ở, phương tiện đi lại cho đến bữa ăn hằng ngày, Bác đều không cầu kỳ, xa hoa.

Câu chuyện về bữa cơm đạm bạc của Bác là một hình ảnh rất gần gũi, qua đó thể hiện rõ đức tính giản dị, tiết kiệm và tình yêu thương nhân dân của Người.


Bữa cơm của Bác rất đơn giản

Mỗi ngày, Bác thường dùng những món ăn quen thuộc của người Việt Nam.

Bữa cơm có thể chỉ gồm:

  • Một bát cơm.

  • Một món rau.

  • Một món cá hoặc thịt.

  • Một bát canh.

  • Không có quá nhiều món ăn.

    Không có những món ăn cầu kỳ.

    Bác cũng không yêu cầu người phục vụ phải chuẩn bị những món ăn đắt tiền.


    Có những hôm bữa cơm của Bác rất đơn giản.

    Một đĩa rau luộc.

    Một ít cá.

    Một bát canh.

    Nhưng Bác vẫn ăn ngon miệng.

    Bác cho rằng ăn uống trước hết là để bảo đảm sức khỏe để làm việc.

    Không nên quá coi trọng chuyện ăn ngon, ăn sang.


    Khi ăn, Bác luôn rất từ tốn.

    Bác ăn vừa đủ.

    Không lấy quá nhiều thức ăn.

    Nếu có món nào Bác thích, Bác cũng không vì thế mà lấy thật nhiều.

    Bác luôn nghĩ đến những người khác.


    Một lần, trong bữa ăn có một món ngon.

    Người phục vụ muốn gắp thêm cho Bác.

    Bác nhẹ nhàng từ chối.

    Bác nói rằng mọi người cùng ăn.

    Nếu còn thì chia cho mọi người.

    Bác không muốn mình có phần đặc biệt hơn những người đang làm việc bên cạnh.


    Bác rất quý trọng hạt cơm.

    Trước mỗi bữa ăn, Bác hiểu rằng để có một bát cơm, người nông dân phải làm việc rất vất vả.

    Người nông dân phải cày ruộng.

    Gieo mạ.

    Cấy lúa.

    Bón phân.

    Làm cỏ.

    Chăm sóc.

    Thu hoạch.

    Phơi lúa.

    Xay xát.

    Sau rất nhiều công đoạn, hạt gạo mới đến được bữa cơm của mỗi gia đình.


    Vì vậy, Bác luôn nhắc mọi người:

    Không được để cơm thừa, thức ăn thừa một cách lãng phí.

    Nếu ăn được bao nhiêu thì lấy vừa đủ.

    Nếu chưa đủ thì có thể lấy thêm.

    Như vậy sẽ tránh được việc thức ăn bị bỏ đi.


    Một lần, Bác thấy một cán bộ lấy khá nhiều cơm vào bát.

    Bác hỏi:

    “Chú ăn hết được không?”

    Người cán bộ trả lời:

    “Thưa Bác, cháu ăn hết ạ.”

    Bác không nói thêm.

    Nhưng khi thấy người cán bộ ăn không hết, Bác nhẹ nhàng nhắc:

    “Lần sau chú lấy ít thôi. Ăn hết rồi lấy thêm.”

    Lời nhắc của Bác rất nhẹ nhàng nhưng khiến người cán bộ nhớ mãi.


    Bác không muốn người khác tiết kiệm chỉ vì sợ Bác.

    Bác muốn mọi người hiểu vì sao phải tiết kiệm.

    Một bát cơm bỏ thừa là lãng phí công sức của người nông dân.

    Một món ăn bỏ đi là lãng phí tiền bạc của gia đình.

    Nhiều người cùng lãng phí sẽ tạo thành một sự lãng phí rất lớn.


    Bác cũng rất quan tâm đến đời sống của người dân.

    Bác biết rằng lúc ấy nhiều gia đình còn rất khó khăn.

    Có những người chưa đủ ăn.

    Có những gia đình phải tiết kiệm từng bữa.

    Có những vùng còn thiếu lương thực.

    Vì vậy, Bác càng không muốn bản thân mình sống quá đầy đủ, xa hoa.


    Bác thường căn dặn cán bộ phải gần gũi với nhân dân.

    Phải hiểu nhân dân ăn gì.

    Mặc gì.

    Sống như thế nào.

    Đang gặp khó khăn gì.

    Nếu cán bộ chỉ biết hưởng thụ mà không hiểu cuộc sống của nhân dân thì sẽ khó hoàn thành nhiệm vụ.


    Có lần, Bác nghe báo cáo rằng một địa phương đang gặp khó khăn về lương thực.

    Bác rất quan tâm.

    Bác hỏi kỹ:

    “Nhân dân có đủ ăn không?”

    “Có thiếu gạo không?”

    “Cán bộ địa phương đã làm gì để giúp dân?”

    Bác không chỉ quan tâm đến những vấn đề lớn mà còn quan tâm đến bữa cơm của từng người dân.


    Bởi đối với Bác, chăm lo cho nhân dân trước hết là chăm lo những điều thiết thực nhất.

    Người dân phải có cơm ăn.

    Có áo mặc.

    Có chỗ ở.

    Có điều kiện học hành.

    Có cuộc sống ngày càng tốt hơn.

    Đó mới là mục tiêu của cách mạng.


    Bữa cơm của Bác tuy đơn giản nhưng không phải là Bác không quan tâm đến sức khỏe.

    Bác vẫn ăn đủ các nhóm thức ăn cần thiết.

    Bác thích những món ăn quen thuộc.

    Bác thường ăn rau.

    Bác ăn cá.

    Bác dùng những món phù hợp với sức khỏe.

    Bác không chủ trương ăn uống thiếu thốn một cách cực đoan.

    Điều Bác muốn là không xa hoa và không lãng phí.


    Bác cũng rất thích những món ăn mang hương vị quê hương.

    Những món ăn dân dã gợi nhớ đến cuộc sống của người Việt Nam.

    Đó có thể là các món cá, rau, cà, tương...

    Những món ăn bình dị ấy khiến Bác cảm thấy gần gũi với quê hương và nhân dân.


    Có người muốn chuẩn bị những món ăn thật ngon để Bác dùng khi có khách.

    Bác thường nhắc không nên làm quá cầu kỳ.

    Nếu khách đến từ nước ngoài thì có thể chuẩn bị chu đáo, nhưng vẫn phải hợp lý.

    Không nên vì muốn thể hiện mà tổ chức quá tốn kém.


    Bác cho rằng sự chân thành quan trọng hơn sự xa hoa.

    Một bữa cơm giản dị nhưng mọi người vui vẻ, gần gũi với nhau vẫn có ý nghĩa hơn một bữa ăn thật sang trọng nhưng lãng phí.


    Bác cũng thường nhắc những người phục vụ phải sử dụng thức ăn hợp lý.

    Không được lấy quá nhiều.

    Không được để thức ăn hỏng.

    Những món còn dùng được thì phải bảo quản.

    Nếu có thể chia sẻ thì chia sẻ.

    Mỗi thứ đều phải được sử dụng đúng mục đích.


    Từ bữa cơm của mình, Bác còn giáo dục cán bộ về phong cách sống.

    Người cán bộ phải biết tiết kiệm.

    Không được ăn uống xa hoa bằng tiền của Nhà nước.

    Không được hưởng thụ quá mức trong khi nhân dân còn khó khăn.

    Phải biết đặt lợi ích của nhân dân lên trên lợi ích cá nhân.


    Bác cho rằng người lãnh đạo càng phải làm gương.

    Nếu cán bộ nói tiết kiệm nhưng bản thân lại ăn uống xa hoa thì lời nói sẽ không có sức thuyết phục.

    Ngược lại, nếu cán bộ tự mình sống giản dị thì mọi người sẽ tin tưởng và noi theo.


    Ngày nay, câu chuyện về bữa cơm của Bác vẫn mang ý nghĩa rất thiết thực.

    Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta có nhiều loại thức ăn hơn trước.

    Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta được phép lãng phí.

    Mỗi người cần biết lấy thức ăn vừa đủ.

    Ăn hết phần của mình.

    Không gọi quá nhiều món nếu không thể dùng hết.


    Đối với học sinh, bài học có thể bắt đầu ngay trong bữa ăn ở gia đình và trường học.

    Khi ăn bán trú, lấy lượng thức ăn vừa đủ.

    Không kén chọn rồi bỏ thức ăn.

    Không đổ cơm, canh hoặc thức ăn còn dùng được.

    Nếu ăn chưa no thì có thể lấy thêm.

    Nếu không thích một món ăn, có thể trao đổi với người lớn thay vì lấy nhiều rồi bỏ.


    Qua câu chuyện, chúng ta cũng học được cách biết ơn.

    Khi ăn một bát cơm, hãy nhớ đến cha mẹ.

    Nhớ đến người nông dân.

    Nhớ đến những người đã làm ra thực phẩm.

    Nhớ đến những người vận chuyển và chế biến.

    Như vậy, chúng ta sẽ biết quý trọng thức ăn hơn.


    Bài học rút ra

    Câu chuyện “Bác Hồ và bữa cơm đạm bạc” giúp chúng ta hiểu sâu sắc về lối sống của Bác:

    • Giản dị, không cầu kỳ, xa hoa.

  • Tiết kiệm, không để thức ăn bị lãng phí.

  • Biết quý trọng lao động của người nông dân.

  • Quan tâm đến đời sống nhân dân.

  • Biết chia sẻ với những người còn khó khăn.

  • Luôn nêu gương từ những việc nhỏ nhất.

  • Bác Hồ là Chủ tịch nước nhưng bữa cơm vẫn rất giản dị. Điều đó không làm giảm đi sự lớn lao của Người; ngược lại, chính sự giản dị ấy làm cho hình ảnh Bác càng gần gũi với nhân dân.

    Từ một bữa cơm đơn sơ, Bác dạy chúng ta một bài học lớn: Hãy biết quý trọng hạt gạo, quý trọng công sức lao động, ăn uống vừa đủ và không bao giờ lãng phí những gì mình đang có.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn