Bài viết

Bác Hồ và câu chuyện về việc sửa đường

12/08/2026Chi Đoàn trường TH Bạch Đằng ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

60.

Trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, Bác Hồ luôn quan tâm đến đời sống của nhân dân. Bác thường nhắc cán bộ phải đi sâu, đi sát cơ sở, tận mắt nhìn thấy những khó khăn của người dân để tìm cách giải quyết.

Có một lần, trong một chuyến đi, Bác Hồ cùng các cán bộ đi qua một đoạn đường bị hư hỏng.

Con đường vốn đã không bằng phẳng.

Sau nhiều ngày mưa, một số chỗ bị lầy lội.

Có đoạn đất bị nước cuốn trôi tạo thành những ổ gà lớn.

Người dân và cán bộ đi lại rất khó khăn.

Những chiếc xe đi qua phải chạy thật chậm.

Có chỗ bánh xe bị lún xuống bùn.

Bác nhìn con đường rồi hỏi người cán bộ đi cùng:

“Đường này bà con đi lại có thuận tiện không?”

Người cán bộ trả lời:

“Thưa Bác, đoạn này vào mùa mưa thường rất khó đi ạ.”

Bác tiếp tục hỏi:

“Đã có kế hoạch sửa chữa chưa?”

Người cán bộ cho biết địa phương đang tính toán để khắc phục.

Bác nghe xong rồi căn dặn phải quan tâm giải quyết sớm, bởi con đường phục vụ trực tiếp cho việc đi lại và sản xuất của nhân dân.

Bác nói rằng nếu đường hỏng mà không sửa thì người dân sẽ gặp khó khăn.

Hàng hóa không vận chuyển được.

Nông sản khó đưa ra chợ.

Trẻ em đi học cũng vất vả.

Người bệnh cần đưa đi cấp cứu cũng có thể gặp nguy hiểm.

Một con đường tuy chỉ là một công trình nhỏ nhưng lại liên quan trực tiếp đến cuộc sống của rất nhiều người.

Bác không chỉ nghe báo cáo.

Bác muốn tận mắt nhìn thấy tình hình thực tế.

Đó là phong cách làm việc của Bác.

Bác thường nhắc cán bộ rằng muốn biết nhân dân cần gì thì phải đến tận nơi, nghe tận tai và nhìn tận mắt.

Không nên chỉ ngồi trong phòng nghe báo cáo rồi cho rằng mọi việc đã tốt.

Sau khi quan sát đoạn đường, Bác đề nghị cán bộ địa phương tìm cách sửa chữa.

Nhưng Bác cũng nhắc rằng sửa đường phải tiết kiệm.

Không được làm qua loa.

Cũng không được chi tiêu lãng phí.

Vật liệu phải sử dụng đúng mục đích.

Công việc phải được tổ chức hợp lý.

Nếu nhân dân có thể cùng tham gia những công việc phù hợp thì cần vận động và tổ chức tốt.

Bác rất coi trọng sức dân.

Bác hiểu rằng nhân dân chính là người trực tiếp hưởng lợi từ những công trình như con đường.

Nếu người dân cùng tham gia sửa chữa và giữ gìn thì con đường sẽ được sử dụng lâu dài hơn.

Bác cũng nhắc cán bộ sau khi sửa xong không được coi như công việc đã kết thúc.

Phải có người kiểm tra.

Phải thường xuyên tu sửa.

Nếu thấy chỗ nào xuống cấp thì phải khắc phục sớm.

Không để đến khi hư hỏng nghiêm trọng mới sửa.

Qua câu chuyện, có thể thấy Bác luôn quan tâm đến những vấn đề rất thiết thực trong cuộc sống.

Bác không chỉ quan tâm đến những việc lớn của đất nước mà còn chú ý đến một con đường làng, một cây cầu, một giếng nước hay một lớp học.

Bởi Bác hiểu rằng cuộc sống của nhân dân được tạo nên từ chính những điều bình dị ấy.

Một con đường tốt giúp người dân đi lại thuận lợi.

Một cây cầu chắc chắn giúp việc giao thương dễ dàng.

Một trường học khang trang giúp trẻ em có điều kiện học tập.

Một giếng nước sạch giúp người dân có cuộc sống tốt hơn.

Tất cả đều phục vụ nhân dân.

Vì vậy, cán bộ phải luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên.

Bác cũng dạy rằng làm việc gì phải có trách nhiệm đến cùng.

Nếu đã nhận nhiệm vụ sửa đường thì phải tìm cách làm cho đường tốt hơn.

Không được chỉ báo cáo rằng “đã sửa” nhưng thực tế vẫn còn nhiều chỗ hư hỏng.

Nói phải đi đôi với làm.

Đã hứa với nhân dân thì phải cố gắng thực hiện.

Đó là trách nhiệm của người cán bộ.

Câu chuyện về con đường tuy giản dị nhưng thể hiện rất rõ phong cách của Bác Hồ: gần dân, hiểu dân, lo cho dân và luôn quan tâm đến những điều thiết thực nhất trong cuộc sống của nhân dân.

Bác không đứng từ xa để chỉ đạo.

Bác đi đến tận nơi.

Bác quan sát.

Bác hỏi han.

Bác lắng nghe.

Và từ những điều mắt thấy tai nghe, Bác đưa ra những lời căn dặn cụ thể.

Đó cũng là bài học về cách làm việc mà Bác muốn cán bộ học tập.

Muốn giải quyết tốt một vấn đề, trước hết phải hiểu đúng vấn đề.

Muốn giúp người dân, phải biết người dân đang thực sự cần gì.

Không nên chỉ dựa vào những báo cáo trên giấy mà bỏ qua thực tế.

Câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi người phải biết giữ gìn tài sản chung.

Một con đường được sửa đẹp nhưng nếu người dân không bảo vệ, vứt rác, đào bới hoặc làm hư hỏng thì chẳng bao lâu lại xuống cấp.

Vì vậy, xây dựng là một việc, giữ gìn lại là một việc khác.

Ngày nay, học sinh có thể học Bác bằng những hành động rất nhỏ.

Đi trên đường không vứt rác.

Không phá hoại công trình công cộng.

Không viết, vẽ bậy lên tường.

Không làm hỏng bàn ghế trường học.

Biết giữ gìn cây xanh và các khu vui chơi chung.

Khi thấy tài sản chung bị hư hỏng, biết báo cho người có trách nhiệm.

Những việc ấy đều thể hiện ý thức vì cộng đồng.

Câu chuyện về con đường nhắc chúng ta một bài học sâu sắc:

Một người có trách nhiệm không chỉ quan tâm đến việc của riêng mình mà còn biết quan tâm đến những điều ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người xung quanh.

Đó cũng là điều Bác Hồ luôn mong muốn ở mỗi cán bộ và mỗi người dân: sống có trách nhiệm, làm việc thiết thực và luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bác Hồ và câu chuyện về việc sửa đường | Câu chuyện thời hoa lửa