Bác Hồ và câu chuyện về việc trồng cây
65.
Mỗi khi nhắc đến Bác Hồ, người ta thường nhớ đến hình ảnh một vị lãnh tụ giản dị, gần gũi với thiên nhiên. Bác rất yêu cây xanh và luôn quan tâm đến việc trồng cây, chăm sóc cây.
Một lần, Bác đi thăm một địa phương.
Trên đường đi, Bác nhìn thấy hai bên đường còn khá trống trải, ít cây xanh.
Bác dừng lại quan sát rồi hỏi cán bộ địa phương:
“Ở đây đã trồng cây chưa?”
Cán bộ trả lời:
“Thưa Bác, chúng cháu cũng đang có kế hoạch trồng thêm cây ạ.”
Bác hỏi:
“Đã có kế hoạch thì bao giờ thực hiện?”
Cán bộ báo cáo thời gian dự kiến.
Bác gật đầu và căn dặn phải làm cho tốt, không nên chỉ nói mà phải bắt tay vào thực hiện.
Bác cho rằng trồng cây là việc làm rất thiết thực.
Một cái cây hôm nay chỉ là một cây con nhỏ.
Nhưng sau vài năm, cây có thể trở thành một cây lớn.
Cây cho bóng mát.
Cây giữ đất.
Cây làm không khí trong lành hơn.
Cây có thể cho hoa, cho quả và tạo nên cảnh quan đẹp.
Bác thường nói với mọi người rằng phải biết trồng cây và chăm sóc cây.
Không phải cứ trồng xuống đất là xong.
Cây non cần được tưới nước.
Cần được bảo vệ.
Cần vun gốc.
Nếu bị sâu bệnh thì phải xử lý.
Nếu bị gia súc phá hoại thì phải có biện pháp bảo vệ.
Bác nhắc cán bộ phải quan tâm đến việc chăm sóc cây sau khi trồng.
Bác không thích những phong trào chỉ làm cho có.
Nếu tổ chức trồng cây mà sau đó không ai chăm sóc thì cây sẽ chết.
Như vậy vừa mất công sức, vừa lãng phí giống cây và tiền của.
Bác muốn mỗi cây được trồng xuống đều phải có người chịu trách nhiệm chăm sóc.
Một lần khác, trong dịp đầu xuân, Bác cùng mọi người tham gia trồng cây.
Bác không đứng từ xa chỉ đạo.
Bác trực tiếp tham gia.
Bác cầm cuốc, đào đất và trồng cây.
Sau khi cây được đặt xuống, Bác vun đất quanh gốc rồi tưới nước.
Mọi người nhìn Bác làm việc và cùng nhau thực hiện.
Bác vừa làm vừa trò chuyện với cán bộ và nhân dân.
Bác hỏi:
“Cây này sau này sẽ lớn như thế nào?”
Mọi người trả lời.
Bác nói rằng hôm nay trồng cây thì phải nghĩ đến ngày mai.
Đó là một cách nhìn rất quan trọng.
Một cái cây không thể lớn ngay trong một ngày.
Muốn có bóng mát phải biết chờ đợi.
Muốn có một khu rừng xanh phải trồng từ những cây nhỏ.
Bác cũng liên hệ việc trồng cây với việc xây dựng đất nước.
Muốn đất nước phát triển cũng phải bắt đầu từ những việc nhỏ.
Hôm nay làm một việc tốt.
Ngày mai làm thêm một việc tốt.
Mỗi người góp một chút.
Nhiều người cùng làm sẽ tạo thành kết quả lớn.
Giống như trồng một cây.
Một người trồng một cây thì có một cây.
Một tập thể trồng hàng trăm cây thì sẽ có một khu vực xanh.
Cả đất nước cùng trồng cây thì sẽ có thêm nhiều rừng, nhiều bóng mát và môi trường sống tốt hơn.
Bác đặc biệt quan tâm đến thế hệ trẻ.
Bác mong các em thiếu nhi biết yêu cây xanh.
Khi trồng cây phải chăm sóc.
Không bẻ cành.
Không hái hoa tùy tiện.
Không giẫm lên cây non.
Không khắc chữ lên thân cây.
Không làm tổn hại đến cây.
Bác muốn trẻ em hiểu rằng cây xanh cũng là một phần của cuộc sống.
Có những em nhỏ thấy một cây non rất bé nên nghĩ rằng cây không có gì đặc biệt.
Nhưng nếu được chăm sóc đúng cách, vài năm sau cây sẽ lớn lên.
Khi ấy, chính những em nhỏ từng trồng cây có thể trở lại và nhìn thấy thành quả của mình.
Đó là niềm vui rất lớn.
Bác còn muốn mọi người hiểu rằng trồng cây không chỉ để lấy bóng mát.
Cây xanh còn góp phần bảo vệ môi trường.
Cây giúp làm giảm bụi.
Tạo cảnh quan.
Giữ đất.
Điều hòa môi trường sống.
Vì vậy, trồng và chăm sóc cây chính là góp phần bảo vệ cuộc sống của con người.
Bác cũng nhắc mọi người phải lựa chọn cây phù hợp với từng địa phương.
Không phải nơi nào cũng trồng cùng một loại cây.
Có nơi thích hợp với cây ăn quả.
Có nơi thích hợp với cây lấy gỗ.
Có nơi nên trồng cây bóng mát.
Có nơi cần trồng cây để giữ đất.
Muốn trồng cây hiệu quả phải hiểu điều kiện đất đai, khí hậu và nhu cầu của địa phương.
Điều đó cho thấy Bác không chỉ quan tâm đến phong trào mà còn quan tâm đến hiệu quả thực tế.
Bác muốn mỗi việc làm đều phải có kết quả.
Trồng cây phải để cây sống.
Xây dựng công trình phải sử dụng được.
Làm việc gì cũng phải có trách nhiệm.
Hình ảnh Bác Hồ tự tay trồng cây đã trở thành một hình ảnh đẹp.
Một vị lãnh tụ nhưng không ngại cầm cuốc.
Không ngại làm những công việc bình thường.
Bác muốn mọi người hiểu rằng lao động là điều đáng quý.
Không có công việc chân chính nào là thấp kém.
Tự tay trồng một cái cây cũng là một việc có ích cho cộng đồng.
Sau khi trồng cây, Bác thường căn dặn mọi người phải tiếp tục chăm sóc.
Bác không muốn cây bị bỏ mặc.
Một cây xanh chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó được chăm sóc để lớn lên.
Cũng giống như việc giáo dục con người.
Trẻ em cần được quan tâm, dạy dỗ và rèn luyện mỗi ngày.
Không thể chỉ dạy một lần rồi bỏ mặc.
Câu chuyện về việc trồng cây của Bác vì thế mang nhiều ý nghĩa.
Đó là bài học về tình yêu thiên nhiên, ý thức bảo vệ môi trường, tinh thần lao động và trách nhiệm với tương lai.
Bác dạy chúng ta phải biết nghĩ xa hơn hiện tại.
Hôm nay trồng một cây, nhiều năm sau mới thấy bóng mát.
Hôm nay chăm sóc một em nhỏ, nhiều năm sau em có thể trở thành người có ích cho xã hội.
Hôm nay làm một việc tốt, ngày mai có thể tạo ra những kết quả tốt đẹp.
Đối với học sinh, các em có thể học Bác bằng những việc rất đơn giản:
Trồng một cây xanh.
Tưới cây mỗi ngày.
Không bẻ cành.
Không giẫm lên cây.
Nhặt rác quanh gốc cây.
Chăm sóc bồn hoa của lớp.
Nhắc bạn bè cùng bảo vệ cây xanh.
Nếu thấy cây bị gãy hoặc có dấu hiệu sâu bệnh, báo ngay cho thầy cô.
Mỗi em có thể tự trồng một cây nhỏ ở nhà hoặc cùng lớp chăm sóc một cây trong trường.
Khi cây lớn lên, các em sẽ thấy rằng những việc mình làm hôm nay đã tạo ra một kết quả đẹp.
Đó chính là bài học về sự kiên trì.
Muốn có bóng mát hôm nay, phải biết trồng cây từ hôm qua. Muốn có một tương lai tốt đẹp, phải biết gieo những việc tốt từ hôm nay.
Câu chuyện về Bác Hồ trồng cây vì thế không chỉ nhắc chúng ta yêu cây xanh mà còn dạy một bài học sâu sắc: hãy biết làm những việc có ích cho tương lai, dù kết quả chưa thể nhìn thấy ngay.



