BÁC HỒ VÀ CÂY GẬY TRE
BÙI VĂN CƯỜNG
Khi đi công tác ở những vùng rừng núi, Bác Hồ thường chống một cây gậy. Nhưng cây gậy của Bác không phải làm từ gỗ quý hay kim loại, mà chỉ là một cây gậy tre, gậy trúc rất đỗi bình thường. Trong những chuyến đi bộ hàng chục cây số đường rừng ở Việt Bắc, cây gậy tre đã trở thành người bạn đồng hành thân thiết, giúp Bác đi vững hơn trên những con đường dốc đá gập ghềnh. Một lần, trên đường đi công tác, Bác cùng các đồng chí phải vượt qua nhiều ngọn đèo cao. Một đồng chí cảnh vệ thấy Bác đã có tuổi, sợ Bác mệt, liền tìm một cành cây rừng chắc chắn, đẽo gọt cẩn thận thành một cây gậy mới, đẹp hơn và mang đến thưa với Bác: "Thưa Bác, cây gậy tre của Bác dùng đã lâu, có vẻ không còn chắc chắn nữa. Con đã tìm được cây gậy này, chắc và đẹp hơn, xin Bác đổi để đi cho an toàn ạ." Bác nhìn cây gậy mới, rồi lại nhìn cây gậy tre quen thuộc của mình và mỉm cười nói: "Bác cảm ơn chú. Nhưng Bác dùng cây gậy tre này quen rồi. Nó nhẹ, dẻo dai, và quan trọng là nó gần gũi với người dân Việt Nam mình. Cây tre là biểu tượng cho tinh thần của dân tộc ta, mộc mạc, kiên cường, bất khuất." Bác nói tiếp: "Hơn nữa, cây gậy này đã cùng Bác đi qua nhiều chặng đường khó khăn. Nó là một người bạn cũ. Chúng ta không nên vội vàng thay đổi những người bạn cũ, phải không chú?" Lời nói của Bác khiến đồng chí cảnh vệ hiểu ra. Cây gậy tre không chỉ là một vật dụng thông thường, mà còn chứa đựng trong đó cả một triết lý sống, một tình cảm sâu sắc của Bác đối với những gì bình dị, đơn sơ, gắn bó với đất nước và con người Việt Nam.



