Bài viết

BÁC HỒ VÀ CHÁU GÁI HOA KIỀU

10/08/2026Chi đoàn Trường Tiểu học Trần Quốc Toản ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi không nhớ rõ đó là năm nào. Tôi chỉ còn nhớ, dạo ấy Bác về thăm vùng mỏ Quảng Ninh thì tôi mới vào ngành phục vụ ăn uống.

Lần đầu tiên được gặp Bác, tôi sung sướng quá. Tôi chạy đến bên Bác như đứa trẻ được gặp mẹ đi xa về.

Tính tôi hay e thẹn trước đám đông, nhưng sao hôm ấy tôi không hề ngượng ngùng, tôi cứ đâm bổ vào giữa anh em công nhân mỏ, len cho được vào gần Bác. Đã đứng bên cạnh Bác, nhưng tôi vẫn thấy dường như nhìn Bác chưa rõ. Chợt Bác quay lại hỏi tôi:

Cháu tên gì?

Thưa Bác, cháu Mùi Nhịt Bùi.

Cháu Hoa kiều?

Thưa Bác, bố cháu người Hoa.

Cháu làm nghề đây?

Thưa Bác, cháu phục vụ cửa hàng ăn uống. Bác gật đầu, rồi nói:

-    Phục vụ ăn uống thì vất vả nhưng cũng rất vinh quang. Cháu có thấy thế không?

Thưa Bác, ạ!

Bác cười với anh em công nhân rồi quay lại hỏi tiếp:

Cháu vào Đoàn Thanh niên chưa?

Thưa Bác, cháu vào rồi ạ! Bác lại cười và gật đầu.

Cháu vào Đảng chưa?

Thưa Bác, cháu chưa được vào Đảng. Rồi Bác bảo:

Phải phấn đấu để được vào Đảng.

Hai tiếng “phấn đấu” của Bác dạy, tôi xem như mệnh lệnh. Từ đó, những lúc khó khăn trong công tác, trong học tập và rèn luyện bên tai tôi lại văng vẳng những lời ấm áp, hiền hòa của Bác.

*

*     *

Lần thứ hai tôi được gặp Bác tại Đại hội Anh hùng chiến sĩ thi đua toàn miền Bắc năm 1962. Lần này, tôi dịp nhìn Bác kỹ hơn: vầng trán cao rộng, chòm râu bạc long lanh như những sợi cước, chiếc áo kaki đã bạc màu và vẫn đôi dép cao su giản dị như ngày Bác về thăm đất mỏ Quảng Ninh năm xưa.

Giờ giải lao, tôi muốn theo chân Bác để báo cáo với Bác những cố gắng của tôi. Nhưng tôi sợ Bác mệt vì hôm đó Bác làm việc nhiều, Bác đi thăm hỏi từng đoàn đại biểu. Vậy mà giữa lúc tôi đang trao đổi kinh nghiệm với mấy đồng chí đại biểu khác thì Bác đến chỗ chúng tôi và Bác gọi tên tôi:

-   Cháu Mùi từ đất mỏ Quảng Ninh về đây có mệt không?

Tôi muốn gặp Bác nhưng khi nghe Bác hỏi, lưỡi tôi cứ líu lại.

Dạ, dạ, dạ thưa Bác...

Tôi đang lúng túng thì Bác lại hỏi tiếp:

Cháu đã phấn đấu được vào Đảng chưa?

Tôi sửng sốt về câu hỏi của Bác. Đã bốn năm rồi, bận trăm công ngàn việc mà Bác vẫn còn nhớ đến tôi. Tôi sung sướng đến nỗi nước mắt cứ trào ra. Ấp úng mãi tôi mới báo cáo được mấy lời với Bác:

Thưa Bác, cháu đã được kết nạp vào Đảng. Bác gật đầu khen tôi:

-   Cháu phấn đấu như vậy tốt! Bây giờ cháu người đảng viên cộng sản thì nhiệm vụ lại càng nặng nề. Cháu phải phấn đấu gấp 5, gấp 10 lần để phục vụ cho công nhân mỏ ăn uống cho tốt. Có ăn uống tốt thì công nhân mới làm được nhiều than làm giàu cho Tổ quốc. Cháu biết than vàng đen chứ?

Nói xong, Bác vẫy tay gọi chúng tôi, cho chúng tôi chụp ảnh chung với Bác. Chúng tôi sung sướng đứng quanh Bác. Tấm ảnh kỷ niệm quý vàn ấy, tôi đã lồng vào khung kính trân trọng treo trên đầu giường. Ngày ngày nhìn thấy Bác tôi lại phấn đấu làm theo những điều Bác dạy.

Mùi Nhịt Bùi kể, Lữ Phán ghi, in trong Chuyện kể Bác Hồ với đồng bào các dân tộc,

Nxb. Hồng Bàng, Gia Lai, 2012.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁC HỒ VÀ CHÁU GÁI HOA KIỀU | Câu chuyện thời hoa lửa