Bác Hồ và chiếc xe ô tô cũ
37.
Trong cuộc sống hằng ngày, Bác Hồ luôn giữ cho mình một phong cách giản dị, tiết kiệm. Ngay cả khi đi công tác, đi thăm đồng bào, cán bộ và chiến sĩ, Bác cũng không đòi hỏi những phương tiện sang trọng.
Một câu chuyện về chiếc xe ô tô cũ Bác thường sử dụng cho thấy rất rõ đức tính tiết kiệm, gần gũi và không phô trương của Người.
Sau khi Cách mạng Tháng Tám thành công, đất nước ta gặp vô vàn khó khăn.
Cơ sở vật chất còn thiếu thốn.
Phương tiện đi lại cũng rất hạn chế.
Trong hoàn cảnh đó, Bác Hồ luôn nhắc cán bộ phải biết tiết kiệm, sử dụng tốt những gì đất nước đang có.
Khi đi công tác, Bác thường sử dụng những chiếc xe đã có sẵn.
Có những chiếc xe không phải xe mới.
Một số xe đã được sử dụng từ trước.
Thân xe có chỗ cũ.
Máy móc cũng phải thường xuyên bảo dưỡng.
Nhưng nếu xe vẫn còn hoạt động tốt thì Bác không yêu cầu phải đổi xe mới.
Có lần, một cán bộ phụ trách phương tiện đề nghị:
“Thưa Bác, chiếc xe này đã cũ rồi. Có nên đổi một chiếc xe mới để Bác đi cho an toàn và thuận tiện hơn không ạ?”
Bác hỏi:
“Xe còn chạy được không?”
Người cán bộ trả lời:
“Thưa Bác, vẫn chạy tốt ạ.”
Bác nói:
“Vậy thì cứ dùng.”
Bác không muốn vì mình là Chủ tịch nước mà phải sử dụng những thứ đắt tiền.
Nếu chiếc xe còn tốt thì cứ sửa chữa và tiếp tục sử dụng.
Nếu có bộ phận nào hỏng thì sửa bộ phận đó.
Không nên chỉ vì xe cũ mà bỏ đi.
Bác thường quan tâm đến việc bảo dưỡng xe.
Bác biết rằng một chiếc xe được chăm sóc tốt sẽ sử dụng được lâu hơn.
Xe cần được kiểm tra.
Máy móc cần được bảo dưỡng.
Lốp cần được kiểm tra.
Dầu nhớt phải thay đúng lúc.
Những việc ấy không chỉ giúp xe hoạt động an toàn mà còn tránh được những hỏng hóc không đáng có.
Bác từng nhắc người lái xe phải biết giữ gìn phương tiện.
Không được lái xe tùy tiện.
Không được sử dụng xe vào những việc riêng không cần thiết.
Xe của Nhà nước phải phục vụ công việc chung.
Đó là tài sản mà nhân dân đã đóng góp.
Có lần, Bác đi công tác về.
Trên đường, Bác nhìn thấy một đoạn đường có thể đi bằng một tuyến ngắn hơn.
Bác hỏi người lái xe:
“Đi đường này có được không?”
Người lái xe nói rằng đường đó có thể đi nhưng hơi khó.
Bác không muốn vì mình mà lái xe phải đi vòng một đoạn quá xa nếu không cần thiết.
Bác luôn quan tâm đến việc tiết kiệm xăng dầu và thời gian.
Bác hiểu rằng xăng dầu cũng là tiền của Nhà nước.
Mỗi chuyến đi đều cần có nhiên liệu.
Nếu đi vòng không cần thiết thì vừa tốn xăng vừa mất thời gian.
Vì vậy, những chuyến công tác của Bác thường được sắp xếp rất hợp lý.
Bác cũng không thích việc tổ chức xe cộ quá đông khi mình đi công tác.
Nếu một chiếc xe đủ để phục vụ thì không cần nhiều xe.
Nếu một đoàn công tác có thể tổ chức gọn thì không cần tổ chức rườm rà.
Bác muốn mọi người tập trung vào công việc chứ không phải hình thức.
Có những chuyến đi Bác đến thăm đồng bào, cán bộ hoặc chiến sĩ.
Bác không muốn nơi mình đến phải chuẩn bị đón tiếp quá cầu kỳ.
Bác muốn cuộc sống của mọi người diễn ra bình thường.
Nếu nhân dân đang ăn cơm bình thường thì Bác có thể cùng ăn.
Nếu cán bộ đang làm việc thì Bác đến thăm và trò chuyện.
Bác luôn muốn mình gần gũi với nhân dân.
Chiếc xe đưa Bác đi không phải để tạo khoảng cách.
Bác xuống xe là đến với mọi người.
Bác hỏi thăm người già.
Nói chuyện với trẻ em.
Hỏi công việc của nông dân.
Quan tâm đến đời sống của công nhân.
Trò chuyện với chiến sĩ.
Điều đó khiến mọi người cảm thấy Bác rất gần gũi.
Dù là Chủ tịch nước, Bác không tạo ra vẻ xa cách.
Bác không coi phương tiện đi lại là biểu tượng của địa vị.
Đối với Bác, xe chỉ là phương tiện để hoàn thành công việc.
Bác cũng rất quan tâm đến người lái xe.
Trước mỗi chuyến đi, Bác hỏi:
“Chú đã ăn cơm chưa?”
“Có mệt không?”
“Đường đi có khó khăn gì không?”
Nếu chuyến đi dài, Bác nhắc người lái xe phải nghỉ ngơi.
Bác hiểu rằng lái xe trong thời gian dài rất vất vả.
Điều này cho thấy Bác không chỉ quan tâm đến công việc mà còn quan tâm đến con người.
Một chiếc xe có thể đưa Bác đến nơi cần đến.
Nhưng để chiếc xe chạy được, phía sau đó là công sức của người lái xe và những người bảo dưỡng.
Bác luôn ghi nhận điều đó.
Chiếc xe cũ vì thế không chỉ thể hiện đức tính tiết kiệm.
Nó còn thể hiện sự khiêm tốn và không chạy theo vật chất của Bác.
Bác không nghĩ rằng mình giữ chức vụ cao thì phải dùng đồ mới.
Bác không cần những thứ đắt tiền để thể hiện vị trí của mình.
Bác từng căn dặn cán bộ rằng:
“Phải biết tiết kiệm, chống lãng phí.”
Tiết kiệm không chỉ là tiết kiệm tiền.
Còn phải tiết kiệm:
Thời gian.
Xăng dầu.
Điện nước.
Giấy tờ.
Tài sản công.
Sức lao động.
Mỗi thứ tiết kiệm được đều có thể dành cho những việc cần thiết hơn.
Ngày nay, bài học này vẫn rất thiết thực.
Trong gia đình, nếu một chiếc xe còn tốt thì phải bảo dưỡng đúng cách.
Không cần mua mới chỉ vì muốn có mẫu mới.
Ở trường, thiết bị còn sử dụng được thì phải giữ gìn.
Trong cơ quan, tài sản chung phải được sử dụng đúng mục đích.
Đối với học sinh, bài học có thể bắt đầu từ những đồ vật nhỏ.
Một chiếc bút còn viết được thì không nên vứt.
Một chiếc cặp còn tốt thì phải giữ gìn.
Một quyển sách còn dùng được thì không được làm rách.
Một chiếc bàn còn tốt thì không được viết, vẽ lên.
Đó đều là những biểu hiện của ý thức tiết kiệm.
Câu chuyện về chiếc xe cũ còn giúp chúng ta hiểu rằng giá trị của một phương tiện nằm ở việc nó giúp con người hoàn thành công việc như thế nào, chứ không phải nó mới hay đắt tiền đến đâu.
Một chiếc xe cũ nhưng được bảo dưỡng tốt vẫn có thể phục vụ hiệu quả.
Một món đồ đơn giản nhưng được sử dụng đúng cách vẫn có giá trị.
Bài học rút ra
Câu chuyện “Bác Hồ và chiếc xe ô tô cũ” giúp chúng ta học được:
Sống giản dị, không phô trương.
Biết tiết kiệm và chống lãng phí.
Biết giữ gìn, bảo quản tài sản chung.
Sử dụng phương tiện đúng mục đích.
Quý trọng công sức của những người phục vụ công việc.
Không đánh giá giá trị con người qua những vật chất bên ngoài.
Luôn đặt hiệu quả công việc và lợi ích chung lên trên sự tiện nghi cá nhân.
Chiếc xe cũ chỉ là một phương tiện bình thường, nhưng qua cách Bác sử dụng, chúng ta thấy được một phẩm chất lớn: sống giản dị, tiết kiệm, khiêm tốn và luôn nghĩ đến lợi ích của đất nước, của nhân dân.
Đối với mỗi chúng ta, học Bác không nhất thiết phải bắt đầu bằng những việc lớn. Hãy bắt đầu bằng việc giữ gìn một chiếc bút, một quyển sách, một bộ bàn ghế, một chiếc xe và mọi tài sản chung mà mình đang được sử dụng.



