Bác Hồ và chiếc xe ô tô cũ
78.
Trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, Bác Hồ luôn nêu cao tinh thần tiết kiệm, chống lãng phí. Từ những việc lớn đến những việc rất nhỏ, Bác đều suy nghĩ làm sao sử dụng hợp lý tài sản của Nhà nước và phục vụ nhân dân một cách thiết thực nhất.
Bác thường phải đi công tác, thăm đồng bào, thăm các đơn vị bộ đội, công nhân, nông dân và cán bộ ở nhiều nơi. Vì vậy, việc đi lại là điều cần thiết.
Nhưng Bác không bao giờ cho rằng mình là Chủ tịch nước thì phải sử dụng những chiếc xe sang trọng, mới nhất.
Có những chiếc xe đã cũ nhưng nếu còn tốt, còn sử dụng được thì Bác vẫn tiếp tục dùng.
Một lần, các đồng chí phục vụ đề nghị thay chiếc xe Bác thường sử dụng bằng một chiếc xe mới hơn.
Các đồng chí giải thích rằng chiếc xe đã sử dụng lâu, một số bộ phận đã cũ, việc sửa chữa và bảo dưỡng cũng mất thời gian.
Bác nghe xong rồi hỏi:
“Chiếc xe cũ còn dùng được không?”
Các đồng chí trả lời:
“Thưa Bác, xe vẫn còn sử dụng được ạ.”
Bác nói:
“Nếu còn dùng được thì cứ dùng.”
Bác không đồng ý thay xe chỉ vì chiếc xe đã cũ.
Bác yêu cầu người lái xe và những người phụ trách phải thường xuyên kiểm tra, bảo dưỡng chiếc xe.
Nếu bộ phận nào hỏng thì sửa.
Nếu bộ phận nào cần thay thì thay.
Nhưng không được vì muốn có xe mới mà bỏ chiếc xe cũ khi nó vẫn còn sử dụng tốt.
Bác cho rằng một tài sản của Nhà nước phải được sử dụng hết giá trị.
Đối với Bác, tiết kiệm không có nghĩa là cố sử dụng một đồ vật đã hỏng hoặc không còn bảo đảm an toàn.
Nếu chiếc xe không còn an toàn thì phải sửa chữa hoặc thay thế.
Nhưng nếu xe vẫn tốt thì không nên bỏ chỉ vì muốn dùng một chiếc xe mới hơn.
Đó là cách Bác phân biệt rất rõ giữa tiết kiệm và hà tiện.
Tiết kiệm là sử dụng đúng mức, đúng mục đích và tránh lãng phí.
Hà tiện là cố giữ lại những thứ không còn phù hợp, gây ảnh hưởng đến công việc hoặc an toàn.
Bác cũng nhắc người lái xe phải giữ gìn xe cẩn thận.
Sau mỗi chuyến đi cần kiểm tra xe.
Xe phải được vệ sinh.
Máy móc phải được bảo dưỡng.
Không được sử dụng xe tùy tiện.
Không được để xe hỏng do thiếu trách nhiệm.
Bác cho rằng nếu biết giữ gìn thì một chiếc xe có thể sử dụng được lâu hơn.
Có lần, Bác hỏi người lái xe về tình trạng chiếc xe.
Bác không chỉ hỏi:
“Xe có chạy được không?”
Bác còn hỏi:
“Xe có tốn xăng không?”
“Có bộ phận nào cần sửa không?”
“Có cần thay gì không?”
Những câu hỏi ấy cho thấy Bác rất quan tâm đến việc sử dụng tài sản công một cách hiệu quả.
Bác hiểu rằng một chiếc xe của Nhà nước không phải là tài sản riêng của một người.
Đó là tài sản được mua bằng tiền của Nhà nước, mà tiền của Nhà nước suy cho cùng là tiền của nhân dân.
Vì vậy, sử dụng xe phải có trách nhiệm.
Đi công tác thì dùng.
Công việc cần thiết thì dùng.
Không nên dùng xe công vào những việc riêng không cần thiết.
Bác từng nhắc cán bộ phải chống tư tưởng thích dùng đồ mới, đồ tốt hơn chỉ để thể hiện địa vị.
Nếu một chiếc bàn cũ còn tốt thì không nhất thiết phải thay.
Một chiếc quạt còn sử dụng được thì không cần mua cái mới chỉ vì mẫu mới đẹp hơn.
Một chiếc xe còn tốt thì không nên thay chỉ vì muốn có xe mới.
Điều quan trọng là hiệu quả sử dụng, chứ không phải vẻ ngoài hay giá trị của món đồ.
Bác cũng cho rằng tiết kiệm phải bắt đầu từ người lãnh đạo.
Nếu lãnh đạo sử dụng tài sản công tùy tiện thì khó yêu cầu cán bộ bên dưới tiết kiệm.
Ngược lại, khi người đứng đầu luôn cẩn thận trong việc sử dụng tài sản, mọi người sẽ có ý thức làm theo.
Bác không chỉ nói:
“Phải tiết kiệm.”
Bác tự mình thực hành tiết kiệm trong cuộc sống hằng ngày.
Câu chuyện về chiếc xe cũ còn thể hiện lối sống giản dị của Bác.
Bác không coi vật chất là thước đo giá trị của một con người.
Bác không cần một chiếc xe thật sang trọng để thể hiện mình là Chủ tịch nước.
Bác quan tâm chiếc xe có đưa mình đến nơi làm việc an toàn hay không.
Nếu nó đáp ứng được công việc thì như vậy là đủ.
Bác cũng không muốn việc phục vụ mình trở thành gánh nặng cho Nhà nước.
Một chiếc xe mới có thể tốn nhiều tiền mua sắm.
Trong khi đó, một chiếc xe cũ nếu còn tốt và được bảo dưỡng đúng cách thì vẫn có thể phục vụ công việc.
Khoản tiền tiết kiệm được có thể sử dụng cho những việc cần thiết hơn.
Từ câu chuyện này, chúng ta có thể hiểu sâu hơn về tư tưởng thực hành tiết kiệm, chống lãng phí của Bác.
Tiết kiệm không phải chỉ là tiết kiệm tiền.
Đó còn là:
Tiết kiệm phương tiện.
Tiết kiệm nhiên liệu.
Tiết kiệm thời gian.
Tiết kiệm sức lao động.
Giữ gìn tài sản chung.
Sử dụng đúng mục đích những gì mình được giao.
Đối với học sinh, bài học này rất gần gũi.
Các em không cần phải làm những việc lớn lao mới có thể học Bác về tiết kiệm.
Có thể bắt đầu từ việc:
Tắt điện khi ra khỏi lớp.
Khóa vòi nước sau khi sử dụng.
Giữ gìn bàn ghế.
Không vẽ bậy lên sách vở, bàn ghế.
Sử dụng bút, thước và đồ dùng học tập cẩn thận.
Không vứt bỏ đồ dùng khi vẫn còn sử dụng được.
Không đòi cha mẹ mua đồ mới chỉ vì thấy bạn có.
Nếu một chiếc cặp vẫn còn tốt, chúng ta có thể tiếp tục sử dụng.
Nếu một cây bút vẫn viết được, không nên vứt đi chỉ vì muốn mua cây mới.
Nếu một quyển vở còn trang trắng, có thể tận dụng làm nháp.
Nếu quần áo còn sạch đẹp và vừa vặn, không cần thay mới chỉ vì muốn chạy theo thời trang.
Đó đều là những cách thực hành tiết kiệm.
Tuy nhiên, học Bác về tiết kiệm cũng không có nghĩa là phải sử dụng mọi thứ đến mức quá cũ hoặc không an toàn.
Một chiếc xe không bảo đảm an toàn thì phải sửa chữa.
Một chiếc điện thoại hỏng có thể gây nguy hiểm thì không nên cố sử dụng.
Một đồ dùng không còn phù hợp thì cần thay thế.
Tiết kiệm phải đi đôi với hiệu quả, an toàn và hợp lý.
Câu chuyện về chiếc xe ô tô cũ giúp chúng ta hiểu rằng một người sống giản dị không phải là người thiếu thốn.
Đó là người biết mình cần gì và không chạy theo những thứ không cần thiết.
Bác Hồ có điều kiện để sử dụng những phương tiện tốt hơn, nhưng Bác luôn nghĩ đến hoàn cảnh của đất nước và nhân dân.
Bác muốn từng đồng tiền, từng tài sản của Nhà nước được sử dụng đúng nơi, đúng việc.
Bài học từ chiếc xe cũ của Bác Hồ:
Cái gì còn dùng tốt thì phải biết giữ gìn; cái gì cần thiết mới mua sắm; tài sản chung phải được sử dụng có trách nhiệm và không được lãng phí.
Học Bác từ chiếc xe cũ không phải chỉ là học cách tiết kiệm một chiếc xe.
Đó là học cách sống giản dị, biết trân trọng thành quả lao động, có trách nhiệm với tài sản chung và luôn đặt lợi ích tập thể lên trên nhu cầu hưởng thụ cá nhân.



