BÁC HỒ VÀ CHIẾN SĨ BẢO VỆ
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Bác Hồ có một cách đối xử vô cùng đặc biệt với những người chiến sĩ làm nhiệm vụ bảo vệ, cận vệ cho mình. Bác không bao giờ tạo ra khoảng cách giữa lãnh tụ và người phục vụ, mà luôn coi họ như những người con, người cháu thân thiết trong gia đình. Bác thuộc tên, nhớ quê quán và hoàn cảnh gia đình của từng người. Thỉnh thoảng, Bác lại gọi một đồng chí lên hỏi chuyện: "Quê chú ở Hà Tây phải không? Vừa rồi có nhận được thư nhà không? Bố mẹ ở nhà vẫn khỏe cả chứ?" Sự quan tâm ấy khiến các chiến sĩ cảm thấy vô cùng ấm lòng. Bác không bao giờ dùng những lời lẽ nặng nề, dù các chiến sĩ có mắc lỗi. Bác thường dùng lời khuyên bảo nhẹ nhàng, có lý có tình. Một lần, một chiến sĩ trẻ lơ đễnh làm vỡ một chiếc bình quý do khách nước ngoài tặng Bác. Anh vô cùng sợ hãi, mặt tái đi. Biết chuyện, Bác chỉ ôn tồn nói: "Lần sau chú cẩn thận hơn một chút là được. Bình vỡ thì cũng đã vỡ rồi, không sao cả. Quan trọng là con người không bị làm sao là tốt rồi." Sự bao dung của Bác khiến người chiến sĩ vừa biết ơn vừa tự thấy phải có trách nhiệm hơn. Khi đi dạo trong vườn, Bác thường rủ các chiến sĩ đi cùng. Bác vừa đi vừa kể chuyện, hỏi han về việc học tập, rèn luyện của họ. Bác nói: "Các chú làm nhiệm vụ bảo vệ, phải có sức khỏe tốt, phải tinh thông võ thuật. Nhưng cũng phải luôn trau dồi văn hóa và chính trị. Phải là những chiến sĩ vừa 'hồng' vừa 'chuyên'." Nhiều chiến sĩ bảo vệ sau này kể lại rằng, những năm tháng được sống và làm việc bên Bác là những năm tháng hạnh phúc nhất. Họ không chỉ học được ở Bác về đạo đức cách mạng, tác phong công tác, mà còn cảm nhận được một tình thương yêu bao la, ấm áp như của một người cha, một người ông trong gia đình.



