Bác hồ và đôi dép
Trong những năm kháng chiến, cuộc sống của Bác Hồ và các cán bộ ở chiến khu còn rất nhiều khó khăn, thiếu thốn. Bác luôn sống giản dị, tiết kiệm và gần gũi với mọi người.
Một lần, đôi dép Bác thường đi đã cũ. Dép được làm từ những chiếc lốp ô tô cũ, quai dép cũng đã nhiều lần được sửa chữa.
Thấy đôi dép đã cũ, một đồng chí phục vụ đề nghị:
– “Thưa Bác, dép của Bác đã cũ rồi, để cháu làm đôi khác cho Bác ạ!”
Bác mỉm cười và nói:
– “Dép vẫn còn đi được, thay làm gì?”
Đồng chí ấy nhìn đôi dép đã mòn nhưng không dám nói thêm.
Một thời gian sau, quai dép bị đứt. Người phục vụ lại xin phép thay đôi dép mới. Bác vẫn không đồng ý mà bảo sửa lại để tiếp tục sử dụng.
Có lần, khi Bác đi công tác, một cán bộ nhìn thấy đôi dép của Bác đã quá cũ nên nói:
– “Thưa Bác, Bác nên thay dép mới để đi cho thuận tiện hơn.”
Bác nhẹ nhàng trả lời rằng đôi dép tuy cũ nhưng vẫn còn sử dụng được. Nếu còn dùng tốt mà bỏ đi thì rất lãng phí.
Bác luôn căn dặn cán bộ, chiến sĩ và mọi người phải biết tiết kiệm, không được phô trương, lãng phí.
Đôi dép cao su ấy đã theo Bác trong nhiều năm. Bác đi dép trong những ngày làm việc, trong những chuyến công tác và cả khi gặp gỡ nhân dân.
Đối với Bác, đôi dép không chỉ là một vật dụng bình thường mà còn thể hiện lối sống giản dị, tiết kiệm và gần gũi với nhân dân.



