Bài viết

Bác Hồ và đôi dép cao su

Trong rất nhiều hình ảnh giản dị về Chủ tịch Hồ Chí Minh, đôi dép cao su có lẽ là một trong những hình ảnh gần gũi và được nhiều thế hệ người Việt Nam nhớ đến nhất. Đôi dép ấy không đắt tiền, không sang trọng. Nhưng qua cách Bác sử dụng và giữ gìn, nó trở thành một câu chuyện đẹp về lối sống giản dị, tiết kiệm và gần gũi với nhân dân.

14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Hồ và đôi dép cao su

Trong rất nhiều hình ảnh giản dị về Chủ tịch Hồ Chí Minh, đôi dép cao su có lẽ là một trong những hình ảnh gần gũi và được nhiều thế hệ người Việt Nam nhớ đến nhất.

Đôi dép ấy không đắt tiền, không sang trọng. Nhưng qua cách Bác sử dụng và giữ gìn, nó trở thành một câu chuyện đẹp về lối sống giản dị, tiết kiệm và gần gũi với nhân dân.

Đôi dép được làm từ lốp xe cũ

Khoảng năm 1947, trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, một đôi dép cao su được làm từ lốp ô tô cũ đã được chế tạo để Bác Hồ sử dụng.

Đôi dép có cấu tạo rất đơn giản.

Phần đế được cắt từ lốp xe.

Phần quai cũng làm bằng cao su.

Không có gì cầu kỳ.

Nhưng đôi dép rất phù hợp với cuộc sống của Bác trong những năm tháng ở chiến khu.

Bác đi đôi dép ấy trên những con đường rừng Việt Bắc, qua suối, qua đồi, đến các cơ quan, đơn vị và gặp gỡ đồng bào, chiến sĩ.

Bác đi đôi dép trong những ngày gian khổ

Cuộc kháng chiến khi ấy vô cùng khó khăn.

Bác Hồ cùng cán bộ, chiến sĩ sống và làm việc giữa núi rừng.

Điều kiện vật chất thiếu thốn.

Nhưng Bác không muốn mình có một cuộc sống khác biệt với cán bộ và nhân dân.

Đôi dép cao su vì thế rất phù hợp với cuộc sống giản dị ấy.

Bác mang đôi dép khi đi làm việc.

Khi đi thăm bộ đội.

Khi gặp đồng bào.

Khi đi trên những con đường đất.

Hình ảnh một vị Chủ tịch nước với bộ quần áo giản dị và đôi dép cao su khiến mọi người cảm thấy Bác vô cùng gần gũi.

Đôi dép đã trở thành “người bạn” của Bác

Bác sử dụng đôi dép trong một thời gian rất dài.

Đôi dép bị mòn.

Quai dép có lúc bị đứt.

Đế dép bị hao mòn.

Nhưng mỗi khi hỏng, Bác lại cho sửa chữa.

Có người đề nghị thay đôi dép mới.

Bác không muốn.

Nếu đôi dép vẫn còn dùng được thì sửa lại để tiếp tục sử dụng.

Bác cho rằng còn dùng được thì không nên bỏ.

Đó chính là một biểu hiện rất cụ thể của đức tính tiết kiệm.

Một lần quai dép bị đứt

Có lần, trong lúc Bác đang đi, một chiếc quai dép bị tuột.

Một cán bộ muốn thay cho Bác một đôi dép mới.

Bác chỉ cười và nói đại ý rằng dép còn dùng được thì sửa lại.

Sau đó, chiếc quai được sửa và Bác tiếp tục sử dụng.

Đối với Bác, việc ấy hết sức bình thường.

Nhưng với những người xung quanh, đó lại là một bài học.

Bác muốn mọi người hiểu rằng:

Không nên lãng phí những thứ còn có thể sử dụng.

“Đôi dép cao su” và đức tính tiết kiệm

Nếu chỉ nhìn vào đôi dép, người ta có thể nghĩ đó là một vật dụng bình thường.

Nhưng phía sau nó là một quan niệm sống rất sâu sắc.

Bác Hồ tiết kiệm không phải vì Người không có khả năng sử dụng những thứ tốt hơn.

Bác tiết kiệm vì Người luôn nghĩ đến nhân dân.

Đất nước lúc ấy còn nghèo.

Người dân còn thiếu thốn.

Cán bộ, chiến sĩ còn phải chịu nhiều gian khổ.

Vì vậy, Bác không muốn mình sống xa hoa.

Bác tiết kiệm nhưng không phải là keo kiệt

Có người có thể hiểu nhầm rằng dùng một đôi dép cũ mãi là quá tiết kiệm.

Nhưng cách Bác thực hành tiết kiệm hoàn toàn khác.

Bác không tiết kiệm trong những việc cần thiết.

Khi đồng bào đói, phải cứu đói.

Khi chiến sĩ thiếu thuốc, phải tìm cách bảo đảm thuốc men.

Khi đất nước cần nguồn lực cho kháng chiến, phải huy động và sử dụng hiệu quả.

Bác chỉ chống sự lãng phí, xa hoa và sử dụng của cải không đúng mục đích.

Đôi dép và hình ảnh người lãnh tụ gần dân

Một vị Chủ tịch nước có thể đi những đôi giày đẹp và đắt tiền.

Nhưng Bác Hồ lại chọn đôi dép cao su giản dị.

Bác mặc quần áo kaki.

Ăn những bữa cơm thanh đạm.

Sống trong những căn nhà đơn sơ.

Chính sự giản dị ấy làm cho khoảng cách giữa Bác và nhân dân trở nên rất gần.

Người dân nhìn thấy Bác và cảm nhận:

Bác cũng sống như những người Việt Nam đang cùng nhau vượt qua những năm tháng khó khăn.

Đôi dép theo Bác đi khắp nơi

Sau này, đôi dép cao su không chỉ xuất hiện ở chiến khu.

Bác tiếp tục mang đôi dép ấy trong nhiều hoạt động.

Khi tiếp khách.

Khi đi thăm đồng bào.

Khi gặp công nhân.

Khi đến với nông dân.

Khi thăm bộ đội.

Khi làm việc với cán bộ.

Đôi dép trở thành một hình ảnh quen thuộc gắn với Bác.

Có người còn gọi đó là “đôi dép Bác Hồ”.

Một câu chuyện nhỏ về sự giản dị

Có lần Bác đến thăm một đơn vị.

Các chiến sĩ nhìn thấy đôi dép cao su của Bác.

Một chiến sĩ trẻ tò mò hỏi về đôi dép.

Bác vui vẻ giải thích đó là đôi dép được làm từ lốp xe cũ.

Bác nói chuyện rất tự nhiên.

Không hề coi đôi dép là điều gì đặc biệt.

Đối với Bác, một vật dụng nếu còn tốt thì cứ sử dụng.

Nhưng đối với người chiến sĩ trẻ, câu chuyện ấy trở thành một bài học đáng nhớ.

Đôi dép và bài học “nói đi đôi với làm”

Bác Hồ thường nói về cần, kiệm, liêm, chính.

Nhưng Bác không chỉ nói.

Người thực hành ngay trong cuộc sống.

Bác nói tiết kiệm — Bác sử dụng đồ dùng rất tiết kiệm.

Bác nói chống lãng phí — Bác không chạy theo vật chất.

Bác nói cán bộ phải làm gương — Bác làm gương trước.

Vì vậy, đôi dép cao su trở thành một minh chứng rất sinh động cho phong cách nói đi đôi với làm của Bác.

Vì sao một đôi dép lại trở thành biểu tượng?

Bởi đôi dép ấy chứa đựng nhiều giá trị.

Đó là sự giản dị.

tinh thần tiết kiệm.

sự gần gũi với nhân dân.

phong cách sống không màng vật chất.

Và hơn hết, nó thể hiện một con người luôn nghĩ đến việc lớn của đất nước nhưng vẫn trân trọng từng vật nhỏ trong cuộc sống.

Một đôi dép cao su có thể rất bình thường.

Nhưng khi gắn với một con người đặc biệt, nó trở thành một biểu tượng của cả một phong cách sống.

Bài học đối với chúng ta hôm nay

Câu chuyện về đôi dép cao su không có nghĩa là mọi người đều phải sử dụng đồ cũ.

Điều quan trọng là học Bác biết sử dụng hợp lý những gì mình có.

Không lãng phí thức ăn.

Không lãng phí điện, nước.

Không lãng phí thời gian.

Không phô trương, xa hoa.

Biết giữ gìn tài sản chung.

Biết quý trọng thành quả lao động.

Đặc biệt, cán bộ phải làm gương trong thực hành tiết kiệm.

Lời kết

Đôi dép cao su của Bác Hồ chỉ là một vật dụng nhỏ bé.

Nhưng nó đã trở thành một câu chuyện lớn về nhân cách.

Bác đi đôi dép ấy trong những năm tháng gian khổ của đất nước.

Khi dép hỏng, Bác sửa.

Khi dép còn dùng được, Bác không thay.

Không phải vì Bác thiếu thốn, mà vì Bác luôn nghĩ đến nhân dân và đất nước còn nghèo.

Hình ảnh Bác Hồ với bộ quần áo giản dị, đôi dép cao su và nụ cười hiền hậu đã trở thành một ký ức đẹp trong lòng nhiều thế hệ.

Đôi dép cao su nhắc chúng ta rằng sự giản dị không làm con người nhỏ bé đi; ngược lại, chính cách sống giản dị, tiết kiệm và vì người khác mới làm nên vẻ đẹp lớn lao của một con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn