Bác Hồ Và Liều Thuốc Cho Người Thầy Thuốc
Kỷ niệm trong một đợt Bác Hồ bị bệnh nặng ở ATK, ghi lại sự tinh tế và tình cảm nhân ái bao la của Bác khi biến sự chăm sóc y tế thành lời động viên tinh thần vô giá cho người bác sĩ đang gánh chịu mất mát đau thương giữa thời hoa lửa.
Trong chiến dịch Biên giới thu - đông năm 1950, Bác Hồ phải di chuyển và làm việc liên tục với cường độ cực kỳ cao. Thời tiết mùa đông Việt Bắc khắc nghiệt khiến Bác bị một đợt sốt rét nặng kéo dài, cơ thể suy kiệt. Bác sĩ Vũ Đình Tụng cùng các cán bộ y tế được lệnh túc trực ngày đêm bên lán của Bác để theo dõi và điều trị.
Lúc bấy giờ, bác sĩ Vũ Đình Tụng đang phải trải qua một nỗi đau thương vô cùng to lớn: người con trai thứ hai của ông – chiến sĩ Vũ Văn Khoai – đã hy sinh quả cảm trên chiến trường. Tuy nhiên, gạt đi nỗi đau riêng, ông vẫn dồn toàn bộ tâm trí và sức lực để chăm sóc cho Bác.
Một đêm khuya, sau khi tiêm thuốc và chườm trán cho Bác, thấy Bác đã đỡ sốt và hạ nhiệt, bác sĩ Tụng lặng lẽ ngồi bên góc lán quan sát. Bất ngờ, Bác Hồ mở mắt, nhìn người bác sĩ già gầy gò với đôi mắt thâm quầng vì thức trắng nhiều đêm.
Bác Hồ vẫy tay nhẹ nhàng, thều thào bảo:
"Bác sĩ Tụng lại đây ngồi với Bác một chút..."
Bác sĩ Tụng vội bước lại gần, ân cần hỏi:
"Thưa Bác, Bác thấy trong người thế nào rồi ạ? Bác có đau ở đâu không?"
Bác Hồ nắm lấy bàn tay gầy gộc của người bác sĩ, ánh mắt tràn ngập sự bao dung và thấu hiểu. Bác chậm rãi nói:
"Bác đỡ nhiều rồi. Nhưng Bác thương chú quá... Bác biết tin cháu Khoai đã hy sinh ngoài mặt trận. Bác đau lòng lắm. Nước nhà mất đi một người con dũng cảm, chú mất đi một người con ngoan. Nhưng chú đừng buồn quá nhé, sự hy sinh của cháu và các anh hùng liệt sĩ sẽ làm nên ngày độc lập!"
Bác sĩ Vũ Đình Tụng bàng hoàng. Ông không ngờ rằng giữa lúc Bác đang nằm trên giường bệnh, chịu đựng những cơn sốt rét hành hạ và mang trên vai vận mệnh của cả dân tộc, Bác vẫn biết và ghi nhớ nỗi đau riêng của gia đình ông.
Từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má người bác sĩ già. Bác sĩ Tụng nghẹn ngào:
"Thưa Bác... cháu hy sinh vì Tổ quốc, đó là sự tự hào của gia đình cháu. Xin Bác giữ gìn sức khỏe, Bác khỏe thì nhân dân và kháng chiến mới thành công được ạ!"
Bác Hồ mỉm cười nhẹ, siết chặt tay bác sĩ Tụng rồi dặn dò:
"Chú chăm sóc sức khỏe cho Bác, nhưng chú cũng phải giữ sức khỏe cho chính mình. Có chú khỏe thì Bác mới mau khỏi bệnh được!"
Ý nghĩa: Trong ký ức của Bác sĩ Vũ Đình Tụng, Bác Hồ không chỉ là một vị Lãnh tụ vĩ đại mà còn là một vị "y sĩ tinh thần" tuyệt vời. Giữa những gian khổ và mất mát đau thương của thời hoa lửa, tình yêu thương, sự thấu hiểu và sẻ chia chân thành của Bác chính là liều thuốc kỳ diệu nhất xoa dịu mọi vết thương, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ và trí thức cách mạng vững tin vào ngày chiến thắng.



