BÁC HỒ VÀ MỘT EM BÉ MỒ CÔI
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Tình yêu thương Bác Hồ dành cho trẻ em không chỉ là một tình cảm chung chung, mà còn được thể hiện qua sự quan tâm đặc biệt đến những số phận kém may mắn. Trong một lần đi thăm một vùng quê vừa trải qua một trận càn quét ác liệt của giặc Pháp, Bác đã chứng kiến cảnh làng mạc tan hoang, nhiều gia đình ly tán. Khi đến thăm một gia đình, Bác gặp một em bé gái khoảng 7, 8 tuổi, đang ngồi co ro ở góc nhà, đôi mắt thất thần, buồn bã. Bác đến gần, nhẹ nhàng hỏi người mẹ: "Cháu bị làm sao thế chị?" Người mẹ nghẹn ngào đáp: "Thưa Cụ, bố cháu vừa mới hy sinh trong trận càn vừa rồi ạ. Từ hôm đó đến nay, cháu nó cứ ngồi như vậy, không nói không rằng, cũng không chịu ăn uống gì." Nghe xong, Bác vô cùng đau xót. Bác đến bên em bé, ôm em vào lòng và nói bằng giọng hết sức trìu mến: "Cháu ơi, Bác biết cháu rất buồn vì mất bố. Cả nước ta đều thương tiếc sự hy sinh của bố cháu. Nhưng cháu phải cố gắng lên. Cháu phải ăn uống cho khỏe mạnh, phải học hành cho giỏi giang để sau này lớn lên trả thù cho bố, xây dựng quê hương." Bác nói tiếp: "Bố cháu đã hy sinh cho Tổ quốc, bây giờ cháu là con của cả nước. Cháu có đồng ý làm con gái của Bác không?" Em bé ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Bác, rồi khẽ gật đầu. Bác mỉm cười, lau nước mắt cho em và đặt cho em một cái tên mới: Nguyễn Thị Hằng. Bác nói: "Bác đặt tên cho cháu là Hằng, với mong muốn cuộc đời của cháu sau này sẽ luôn trong sáng và đẹp đẽ như ánh trăng." Sau đó, Bác đã nhận đỡ đầu, chu cấp cho em Hằng ăn học cho đến khi trưởng thành. Tình thương của Bác đã sưởi ấm, bù đắp phần nào nỗi đau mất mát, giúp em vượt qua nghịch cảnh và lớn lên trở thành một công dân có ích.



