BÁC HỒ VÀ MỘT LỜI PHÊ BÌNH – BIẾT SỬA MÌNH ĐỂ TIẾN BỘ
Chủ tịch Hồ Chí Minh rất coi trọng tự phê bình và phê bình.
Theo Người, cán bộ cách mạng không phải là những người không bao giờ mắc khuyết điểm.
Điều quan trọng là khi mắc khuyết điểm phải dám nhận, dám sửa và tìm cách không để khuyết điểm lặp lại.
Trong quá trình lãnh đạo cách mạng, Bác thường xuyên yêu cầu cán bộ nhìn thẳng vào hạn chế của mình.
Người không thích cách phê bình vòng vo, né tránh.
Nhưng Bác cũng không đồng tình với việc lợi dụng phê bình để công kích, hạ thấp hoặc làm tổn thương đồng chí.
Phê bình phải nhằm mục đích giúp nhau tiến bộ.
Có lần, khi nghe cán bộ báo cáo về một hạn chế trong công việc, Bác không chỉ hỏi ai mắc lỗi.
Người quan tâm hơn đến nguyên nhân và cách khắc phục.
Bác thường đặt câu hỏi: Vì sao lại xảy ra? Trách nhiệm thuộc về đâu? Làm thế nào để lần sau không tái diễn?
Cách làm ấy thể hiện một tư duy rất sâu sắc.
Nếu chỉ tìm người để trách phạt mà không tìm nguyên nhân thì khuyết điểm có thể tiếp tục xảy ra.
Nếu chỉ sợ bị phê bình thì cán bộ sẽ che giấu khuyết điểm.
Muốn tổ chức mạnh, phải tạo được môi trường mà cán bộ dám nói thật, dám nhận trách nhiệm và dám sửa sai.
Bác từng nhắc cán bộ phải chống bệnh thành tích, bệnh giấu khuyết điểm.
Người cho rằng khuyết điểm cũng giống như một căn bệnh.
Muốn chữa bệnh thì trước hết phải biết mình mắc bệnh gì.
Không thể chữa bệnh bằng cách phủ nhận rằng mình không bệnh.
Tư tưởng ấy vẫn rất phù hợp với công tác xây dựng Đảng và hệ thống chính trị hiện nay.
Một tổ chức không thể tiến bộ nếu chỉ nói về thành tích mà không nhìn nhận hạn chế.
Một cán bộ không thể trưởng thành nếu không biết tự soi, tự sửa.
Một tập thể không thể đoàn kết thật sự nếu mọi người chỉ khen nhau mà không dám góp ý chân thành.
Tuy nhiên, phê bình theo tinh thần Hồ Chí Minh phải có văn hóa.
Phê bình việc làm, không xúc phạm con người.
Góp ý để sửa chữa, không nhằm trả đũa.
Nói thẳng nhưng phải có tình đồng chí.
Đó chính là nghệ thuật lãnh đạo mà Bác để lại.
Trong sinh hoạt chi bộ, cơ quan, Đoàn, Hội hay Mặt trận, bài học ấy càng cần được thực hiện nghiêm túc.
Mỗi người hãy tự hỏi:
Mình đã làm tốt điều gì?
Mình còn hạn chế ở đâu?
Có việc gì nhân dân chưa hài lòng?
Có điều gì đồng chí, đồng nghiệp góp ý mà mình cần sửa?
Biết nhận khuyết điểm không làm một cán bộ yếu đi.
Ngược lại, dám nhận và sửa khuyết điểm chính là biểu hiện của bản lĩnh.
Đó là bài học mà Bác Hồ đã để lại cho mỗi người cán bộ cách mạng.



