BÁC HỒ VÀ NGƯỜI LÁI XE
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Đồng chí Nguyễn Văn Tòng là một trong những người vinh dự được làm lái xe cho Bác Hồ trong nhiều năm. Trong suốt thời gian làm việc, anh luôn được Bác đối xử rất thân tình, gần gũi. Mỗi khi lên xe, Bác thường hỏi thăm anh: "Chú ăn cơm chưa? Tối qua có ngủ ngon không?" Khi đi trên đường, Bác thường nhắc anh: "Chú đi cẩn thận nhé. An toàn là trên hết." Đến khi đồng chí Tòng đến tuổi về hưu, anh rất buồn và lưu luyến vì phải xa Bác. Anh đến chào Bác trước khi về nghỉ. Bác nắm tay anh, nói chuyện rất lâu. Bác nói: "Chú đã phục vụ Bác, phục vụ Trung ương trong nhiều năm qua, đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Bây giờ đến tuổi thì phải nghỉ ngơi, đó là chế độ chung. Chú về nghỉ, vui vầy cùng gia đình, con cháu, đó cũng là một niềm hạnh phúc." Bác hỏi thăm về hoàn cảnh gia đình, về những dự định của anh sau khi về hưu. Trước lúc anh ra về, Bác lấy ra một món quà nhỏ. Đó là một chiếc áo lụa và một số tiền lương của Bác. Bác đưa cho anh và nói: "Bác có món quà nhỏ này tặng chú để làm kỷ niệm. Chiếc áo này là lụa của ta sản xuất, rất bền, chú có thể mặc trong những dịp đặc biệt. Còn một chút tiền này, chú cầm lấy để bồi dưỡng thêm sức khỏe, hoặc mua quà cho các cháu." Đồng chí Tòng vô cùng xúc động, hai tay run run nhận món quà của Bác. Anh không ngờ Bác lại quan tâm và chu đáo đến vậy. Anh nói trong nước mắt: "Con xin cảm ơn Bác. Con sẽ không bao giờ quên những năm tháng được làm việc bên Bác ạ." Tình cảm và sự quan tâm của Bác dành cho người lái xe của mình cũng giống như cách Bác đối xử với tất cả những người phục vụ khác. Nó cho thấy một nhân cách lớn, luôn trân trọng, yêu thương và biết ơn những người lao động bình thường đã đóng góp công sức cho sự nghiệp chung.



