BÁC HỒ VÀ NGƯỜI LÍNH GÁC
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Đêm mùa đông năm ấy, trời rét căm căm. Gió bấc thổi từng cơn qua khu Phủ Chủ tịch. Khoảng hơn 10 giờ đêm, sau khi làm việc xong, Bác đi nghỉ nhưng cứ trằn trọc không ngủ được. Nằm trong chăn ấm, Bác lại nghĩ đến các chiến sĩ đang phải đứng gác ngoài trời giá lạnh. Một lúc sau, Bác nhẹ nhàng trở dậy, khoác chiếc áo bông, rồi đi ra ngoài. Bác đi một vòng quanh khu vực mình ở. Khi đến một vọng gác, Bác thấy một người lính trẻ đang đứng nghiêm trang làm nhiệm vụ. Dáng anh đứng thẳng, nhưng thỉnh thoảng lại khẽ run lên vì lạnh. Bác lặng lẽ đến gần phía sau anh. Người chiến sĩ đang tập trung quan sát, không hề hay biết có Bác ở sau lưng. Bác nhẹ nhàng cởi chiếc áo bông của mình ra, rồi tiến tới khoác lên vai người lính. Bị bất ngờ, người chiến sĩ giật mình quay lại. Khi nhận ra đó là Bác Hồ, anh vô cùng luống cuống và xúc động: "Bác... Cháu... cháu chào Bác ạ! Sao Bác lại ra đây? Trời lạnh lắm ạ!" Anh vội vàng định cởi áo ra trả lại cho Bác. Nhưng Bác đã giữ tay anh lại, ân cần nói: "Chú cứ mặc vào cho ấm. Đứng gác ngoài trời trong thời tiết này vất vả lắm. Phải giữ gìn sức khỏe thì mới làm nhiệm vụ tốt được." Người chiến sĩ cảm động đến rơi nước mắt, không nói nên lời. Bác vỗ nhẹ lên vai anh, rồi dặn: "Chú cứ tiếp tục làm nhiệm vụ đi nhé. Nhớ phải tập trung quan sát cho tốt." Nói rồi, Bác quay trở vào nhà, chỉ mặc trên mình bộ quần áo mỏng manh. Hình ảnh vị Tổng Tư lệnh tối cao tự tay khoác áo cho một người lính bình thường trong đêm đông giá rét đã trở thành một câu chuyện huyền thoại, thể hiện tình thương yêu sâu sắc, bao la của Bác dành cho các chiến sĩ.



