BÁC HỒ VÀ NHÀNH HOA HUỆ
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Tâm hồn của Bác Hồ là sự hòa quyện giữa một nhà chính trị kiệt xuất và một nhà thơ, một nghệ sĩ lớn. Tình yêu cái đẹp của Bác không hướng đến những gì cầu kỳ, xa hoa, mà luôn tìm thấy ở những sự vật bình dị, đơn sơ nhất. Câu chuyện về nhành hoa huệ là một minh chứng. Trong khu vườn quanh nhà sàn của Bác có trồng rất nhiều loại hoa dân dã như hoa nhài, hoa mộc, hoa ngâu, hoa râm bụt... Trong đó, có một khóm hoa huệ ta (còn gọi là dạ lai hương) được Bác rất yêu thích. Buổi tối, sau khi làm việc xong, Bác thường đi dạo trong vườn. Bác hay dừng lại rất lâu bên khóm huệ. Bác yêu thích loài hoa này vì vẻ đẹp thanh tao và hương thơm đặc biệt của nó. Bác nói với các đồng chí giúp việc: "Hoa huệ có một vẻ đẹp rất khiêm tốn. Ban ngày nó khép mình lại, không phô trương. Nhưng khi đêm về, vạn vật tĩnh lặng, nó mới lặng lẽ tỏa ra một mùi hương thơm ngát, dịu dàng mà quyến rũ." Bác ví von: "Phẩm chất của hoa huệ cũng giống như phẩm chất của nhiều người tốt trong xã hội ta. Họ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ cống hiến, không cần ai biết đến, không cần được ca ngợi, nhưng 'hữu xạ tự nhiên hương', những việc làm tốt đẹp của họ tự nó sẽ tỏa sáng." Thỉnh thoảng, Bác lại tự tay cắt một nhành huệ nhỏ mang vào cắm trong lọ trên bàn làm việc. Hương huệ thoang thoảng trong đêm đã trở thành người bạn tri kỷ, mang lại cho Bác những giây phút thư thái, thanh thản sau những giờ phút căng thẳng vì việc nước. Tình yêu dành cho nhành hoa huệ trắng tinh khôi cũng chính là tình yêu Bác dành cho những giá trị chân, thiện, mỹ giản dị mà cao quý trong cuộc sống.



