Bác Hồ và sự ra đời của Mặt trận Việt Minh
Mùa xuân năm 1941, sau hơn ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc trở về Việt Nam. Người chọn Pác Bó, Cao Bằng làm nơi trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Giữa núi rừng hiểm trở, Người cùng các đồng chí ngày đêm suy nghĩ về một vấn đề lớn: làm thế nào để tập hợp được sức mạnh của toàn dân, chuẩn bị cho cuộc đấu tranh giành độc lập? Lúc này, tình hình thế giới và trong nước có nhiều biến động. Chiến tranh thế giới thứ hai đang diễn ra, nhân dân Việt Nam vẫn phải chịu ách thống trị của thực dân Pháp và phát xít Nhật. Theo Nguyễn Ái Quốc, muốn cứu nước thì phải dựa vào sức mạnh của nhân dân, phải đoàn kết mọi người Việt Nam cùng chung một mục tiêu: giành lại độc lập cho Tổ quốc.

Mùa xuân năm 1941, sau hơn ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc trở về Việt Nam. Người chọn Pác Bó, Cao Bằng làm nơi trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Giữa núi rừng hiểm trở, Người cùng các đồng chí ngày đêm suy nghĩ về một vấn đề lớn: làm thế nào để tập hợp được sức mạnh của toàn dân, chuẩn bị cho cuộc đấu tranh giành độc lập?
Lúc này, tình hình thế giới và trong nước có nhiều biến động. Chiến tranh thế giới thứ hai đang diễn ra, nhân dân Việt Nam vẫn phải chịu ách thống trị của thực dân Pháp và phát xít Nhật. Theo Nguyễn Ái Quốc, muốn cứu nước thì phải dựa vào sức mạnh của nhân dân, phải đoàn kết mọi người Việt Nam cùng chung một mục tiêu: giành lại độc lập cho Tổ quốc.
Tháng 5 năm 1941, tại Pác Bó, Hội nghị lần thứ 8 Ban Chấp hành Trung ương Đảng được triệu tập. Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị.
Hội nghị xác định nhiệm vụ trước mắt và cấp thiết nhất của cách mạng Việt Nam là giải phóng dân tộc. Để thực hiện nhiệm vụ ấy, cần có một tổ chức mặt trận rộng rãi, tập hợp mọi tầng lớp nhân dân yêu nước, không phân biệt giàu nghèo, dân tộc hay thành phần xã hội.
Từ chủ trương đó, ngày 19 tháng 5 năm 1941, Việt Nam Độc lập Đồng minh, gọi tắt là Việt Minh, được thành lập.
Sự ra đời của Việt Minh là một bước phát triển quan trọng của cách mạng Việt Nam. Dưới ngọn cờ Việt Minh, các tầng lớp nhân dân được tập hợp và tổ chức thành một lực lượng đoàn kết rộng lớn. Các tổ chức cứu quốc lần lượt được xây dựng, vận động nhân dân tham gia phong trào cách mạng.
Nguyễn Ái Quốc đặc biệt quan tâm đến công tác tuyên truyền và vận động quần chúng. Người hiểu rằng một cuộc cách mạng muốn thành công không thể chỉ dựa vào một nhóm người, mà phải trở thành sự nghiệp của đông đảo nhân dân.
Ở những bản làng vùng Cao Bằng, cán bộ cách mạng đi từng nhà, từng bản để tuyên truyền, giải thích cho đồng bào hiểu về tình hình đất nước và vận động mọi người tham gia các hội cứu quốc. Từ những cơ sở ban đầu, phong trào Việt Minh từng bước lan rộng.
Nguyễn Ái Quốc cũng trực tiếp tham gia đào tạo cán bộ, xây dựng lực lượng và chuẩn bị những điều kiện cần thiết cho cuộc khởi nghĩa. Người thường nhắc nhở cán bộ phải gần gũi nhân dân, hiểu đời sống của nhân dân và làm cho nhân dân tin tưởng vào cách mạng.
Từ Pác Bó, phong trào Việt Minh dần phát triển. Các tổ chức cứu quốc được mở rộng, lực lượng chính trị ngày càng lớn mạnh. Sau này, lực lượng vũ trang cách mạng cũng được xây dựng, tiêu biểu là Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, thành lập tháng 12 năm 1944.
Trong những năm tháng gian khổ ấy, Việt Minh trở thành ngọn cờ tập hợp sức mạnh của toàn dân. Khi thời cơ cách mạng đến vào tháng 8 năm 1945, lực lượng quần chúng đã được chuẩn bị và tổ chức, tạo nên sức mạnh to lớn đưa cuộc Tổng khởi nghĩa đến thắng lợi.
Có thể nói, sự ra đời của Mặt trận Việt Minh là kết quả của một quá trình chuẩn bị lâu dài và là một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp cách mạng do Nguyễn Ái Quốc lãnh đạo.
Từ một vùng núi rừng Pác Bó, nơi Người sống trong hang đá, ăn cháo bẹ, rau măng và làm việc bên bàn đá chông chênh, một tổ chức chính trị rộng lớn đã được hình thành.
Việt Minh đã trở thành biểu tượng của tinh thần đoàn kết toàn dân trong cuộc đấu tranh giành độc lập. Và câu chuyện về sự ra đời của Việt Minh cũng là câu chuyện về tầm nhìn của Bác Hồ: muốn cứu nước, trước hết phải đoàn kết toàn dân thành một sức mạnh chung.



