BÁC HỒ VÀ THƯ VIỆN
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Bác Hồ là một người có niềm đam mê đọc sách và tinh thần tự học vô cùng mãnh liệt. Đối với Bác, sách báo là nguồn tri thức vô tận, là người bạn không thể thiếu trên mọi chặng đường hoạt động cách mạng. Khi còn ở Paris, dù cuộc sống rất chật vật, Bác vẫn thường xuyên đến các thư viện công cộng. Bác ngồi hàng giờ để đọc các tác phẩm kinh điển, các tờ báo tiến bộ để tìm hiểu về thế giới và các con đường cách mạng. Thư viện đã trở thành trường đại học thực sự của Người. Sau này, khi đã là Chủ tịch nước, dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn duy trì thói quen đọc sách hàng ngày. Tủ sách của Bác có rất nhiều loại, từ kinh điển Mác-Lênin, lịch sử, văn học, đến khoa học kỹ thuật. Bác đọc không chỉ để nâng cao kiến thức cho mình mà còn để nắm bắt tình hình, phục vụ cho công tác lãnh đạo. Bác rất quan tâm đến việc phát triển hệ thống thư viện cho nhân dân. Bác nói: "Muốn xây dựng đất nước thì phải nâng cao dân trí. Muốn nâng cao dân trí thì phải phát triển văn hóa đọc. Phải xây dựng nhiều thư viện, tủ sách ở khắp các địa phương, từ thành thị đến nông thôn, để ai cũng có thể tiếp cận được với sách báo." Một lần, đến thăm một thư viện tỉnh, thấy sách được sắp xếp gọn gàng, có nhiều người đến đọc, Bác rất vui. Bác nói với đồng chí giám đốc thư viện: "Các chú làm thế này là rất tốt. Phải cố gắng sưu tầm thêm nhiều loại sách hay, sách quý. Nhưng quan trọng hơn là phải có cách để thu hút người dân đến đọc. Phải làm cho thư viện thực sự trở thành một trung tâm văn hóa của địa phương." Bác còn căn dặn: "Phải hướng dẫn cho người đọc, nhất là các cháu thanh thiếu niên, biết cách chọn sách hay, sách bổ ích để đọc. Đọc sách không chỉ để giải trí mà còn là để học tập, để mở mang trí tuệ, để trở thành người công dân tốt." Tình yêu đối với sách và sự quan tâm đến văn hóa đọc của Bác đã cho thấy



