BÁC HỒ VÀ TIẾNG CƯỜI
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Dù cuộc đời trải qua biết bao gian nan, thử thách, trong con người Bác Hồ vẫn luôn ánh lên một tinh thần lạc quan yêu đời và một óc hài hước, dí dỏm. Tiếng cười của Bác không chỉ thể hiện một tâm hồn phong phú mà còn là một "vũ khí" để xóa tan khoảng cách, làm cho không khí trở nên gần gũi, thân mật. Trong các buổi nói chuyện, Bác thường xen vào những câu nói hóm hỉnh, những ví von bất ngờ khiến cả hội trường bật cười sảng khoái. Một lần, nói chuyện về tinh thần tiết kiệm, sau khi phân tích cặn kẽ, Bác vui vẻ kết luận: "Tóm lại, tiết kiệm không phải là bủn xỉn. Nếu bủn xỉn thì không phải là người cách mạng. Nhưng người cách mạng thì phải biết tiết kiệm, chứ không được hoang phí. Cứ lãng phí mãi thì cách mạng cũng 'hết vốn' thôi!" Câu nói vừa đúng lý lẽ vừa hài hước của Bác khiến mọi người cười ồ lên và thấm thía bài học một cách nhẹ nhàng. Khi tiếp khách quốc tế, sự hài hước của Bác cũng thường xuyên được thể hiện. Một lần, một nhà báo Pháp hỏi Bác: "Thưa Chủ tịch, được biết Ngài hút thuốc lá khá nhiều. Điều đó có ảnh hưởng đến sức khỏe không ạ?" Bác cười, trả lời một cách dí dỏm: "Cảm ơn ông đã quan tâm. Tôi hút thuốc từ khi còn trẻ ở Pháp. Có lẽ tôi đã nghiện 'nền văn minh' của các ông rồi." Câu trả lời vừa thông minh, vừa hóm hỉnh của Bác đã khiến nhà báo nọ vô cùng thán phục. Ngay cả trong những lúc khó khăn nhất, Bác vẫn giữ được tinh thần lạc quan. Ở Việt Bắc, có lần một đồng chí lo lắng về việc thiếu thốn, Bác đã cười và đọc hai câu thơ: "Rủ nhau đi cướp kho trời / Kho trời lắm của lấy nuôi quân". Tiếng cười của Bác là biểu hiện của một trí tuệ sắc sảo, một tâm hồn rộng mở và một niềm tin sắt đá vào tương lai. Nó có sức mạnh truyền đi sự lạc quan, giúp mọi người vượt qua khó khăn, vững bước trên con đường cách mạng.



