Bác Hồ và việc trồng cây
38.
Một trong những hình ảnh đẹp gắn liền với Bác Hồ là hình ảnh Người tự tay trồng cây. Bác không chỉ quan tâm đến việc trồng cây để tạo bóng mát mà còn coi đây là một việc làm có ý nghĩa lâu dài đối với đất nước và cuộc sống của nhân dân.
Câu chuyện này gắn với lời kêu gọi “Tết trồng cây”, một phong trào mà Bác phát động và luôn quan tâm, động viên nhân dân thực hiện.
Vào những năm đầu của thập niên 1960, Bác Hồ nhận thấy việc trồng cây có ý nghĩa rất lớn.
Đất nước lúc ấy còn nhiều khó khăn.
Nhiều vùng đất trống, đồi núi bị khai thác và thiếu cây xanh.
Trong khi đó, dân số ngày càng tăng, nhu cầu về gỗ, củi và các sản phẩm từ cây ngày càng lớn.
Bác suy nghĩ rằng nếu mỗi người cùng trồng thêm cây thì sẽ tạo ra một nguồn tài nguyên quý giá cho tương lai.
Từ suy nghĩ đó, Bác kêu gọi nhân dân thực hiện Tết trồng cây.
Bác mong muốn mỗi dịp Tết đến, thay vì chỉ vui chơi, mọi người có thể dành thời gian trồng một vài cây xanh.
Bác nói:
“Mùa xuân là Tết trồng cây, làm cho đất nước càng ngày càng xuân.”
Lời kêu gọi rất ngắn gọn nhưng nhanh chóng được nhân dân hưởng ứng.
Bác không chỉ kêu gọi mọi người trồng cây bằng lời nói.
Bác tự mình tham gia trồng cây.
Mỗi khi có dịp, Bác thường cùng cán bộ, nhân dân và các em thiếu nhi trồng cây.
Bác tự tay cầm cuốc.
Đào một hố nhỏ.
Đặt cây xuống.
Lấp đất.
Rồi vun đất quanh gốc.
Có lần, khi trồng cây cùng mọi người, Bác quan sát rất kỹ.
Bác nhắc mọi người không nên trồng cây quá nông.
Nếu cây mới trồng mà gốc không được giữ chắc, khi gặp gió cây sẽ dễ bị đổ.
Nhưng cũng không nên lấp đất quá sâu.
Phải trồng đúng kỹ thuật để cây có thể phát triển tốt.
Sau khi trồng xong, Bác còn nhắc mọi người phải chăm sóc.
Không phải cứ trồng xuống đất là xong.
Cây non cần nước.
Cần đất tốt.
Cần được bảo vệ.
Nếu có gia súc đi qua thì phải tránh để chúng làm gãy cây.
Nếu thời tiết khô hạn thì cần tưới nước.
Bác thường nói với mọi người rằng:
Trồng cây hôm nay là chuẩn bị lợi ích cho ngày mai.
Một cây non hôm nay có thể chưa tạo được bóng mát.
Nhưng sau vài năm, cây sẽ lớn.
Sau nhiều năm, cây có thể trở thành một cây cổ thụ.
Con cháu chúng ta sẽ được hưởng bóng mát và những lợi ích mà cây mang lại.
Đó chính là điều Bác muốn mọi người hiểu.
Trồng cây không chỉ đem lại lợi ích trước mắt.
Đó là một công việc có tính lâu dài.
Người trồng cây hôm nay có thể không phải là người hưởng lợi nhiều nhất.
Nhưng thế hệ sau sẽ được hưởng.
Vì vậy, trồng cây thể hiện tinh thần biết nghĩ cho tương lai.
Bác cũng rất quan tâm đến việc trồng cây ở trường học.
Bác muốn các em thiếu nhi hiểu rằng cây xanh không chỉ làm đẹp sân trường.
Cây còn tạo bóng mát.
Giúp không khí trong lành.
Giữ đất.
Bảo vệ môi trường.
Và tạo cho trường học một không gian xanh, sạch, đẹp.
Có lần Bác đến thăm một trường học.
Bác nhìn thấy sân trường còn ít cây xanh.
Bác hỏi các thầy cô và học sinh:
“Các cháu có trồng cây không?”
Các em trả lời rằng có.
Bác động viên các em tiếp tục chăm sóc cây.
Bác nhắc rằng trồng được một cây đã tốt nhưng chăm sóc để cây sống và lớn lên còn quan trọng hơn.
Bác đặc biệt yêu thích những hàng cây xanh.
Khi đi trên đường, nếu thấy cây cối phát triển tốt, Bác thường rất vui.
Bác muốn đường làng, đường phố, trường học và các khu dân cư đều có nhiều cây xanh.
Bác cũng quan tâm đến việc trồng cây phù hợp với từng nơi.
Ở vùng nông thôn có thể trồng cây ăn quả.
Ở ven đường có thể trồng cây bóng mát.
Ở vùng đồi núi có thể trồng cây gây rừng.
Ở trường học có thể trồng những cây phù hợp với sân trường.
Như vậy, cây vừa có ích vừa phù hợp với điều kiện thực tế.
Bác không muốn trồng cây theo phong trào rồi bỏ mặc.
Nếu trồng hàng nghìn cây nhưng không chăm sóc, nhiều cây sẽ chết.
Như vậy vừa tốn công sức vừa lãng phí cây giống.
Vì vậy, phong trào trồng cây phải đi cùng với việc chăm sóc và bảo vệ.
Bác từng căn dặn cán bộ và nhân dân phải có ý thức bảo vệ rừng.
Rừng cung cấp gỗ.
Rừng giữ đất.
Rừng giữ nước.
Rừng bảo vệ môi trường.
Rừng còn có ý nghĩa rất lớn đối với đời sống của nhân dân.
Nếu phá rừng quá mức, hậu quả sẽ ảnh hưởng lâu dài.
Bác hiểu rất rõ rằng thiên nhiên có vai trò quan trọng đối với cuộc sống con người.
Con người cần đất.
Cần nước.
Cần không khí.
Cần cây xanh.
Vì vậy, phát triển kinh tế phải đi đôi với bảo vệ môi trường.
Một điều đặc biệt trong phong trào Tết trồng cây là Bác muốn mọi người cùng tham gia.
Người lớn trồng cây.
Thanh niên trồng cây.
Công nhân trồng cây.
Nông dân trồng cây.
Bộ đội trồng cây.
Các em thiếu nhi cũng trồng cây.
Mỗi người góp một chút, cả đất nước sẽ có thêm rất nhiều cây xanh.
Ngày nay, lời kêu gọi ấy vẫn còn nguyên giá trị.
Biến đổi khí hậu.
Ô nhiễm không khí.
Nắng nóng.
Thiếu cây xanh ở đô thị.
Suy giảm rừng.
Tất cả đều cho thấy con người cần quan tâm hơn đến môi trường.
Đối với học sinh, các em có thể học Bác bằng những việc rất đơn giản.
Trồng một chậu cây.
Chăm sóc một bồn hoa.
Tưới cây đúng lúc.
Không bẻ cành.
Không hái hoa.
Không giẫm lên cây.
Không vứt rác dưới gốc cây.
Nếu thấy cây bị sâu hoặc gãy, báo cho thầy cô.
Một việc khác rất quan trọng là không chỉ trồng cây mà phải chăm cây.
Mỗi lớp có thể phân công học sinh thay nhau tưới cây.
Theo dõi sự phát triển của cây.
Nhặt lá khô.
Dọn cỏ.
Giữ cho khu vực quanh cây sạch sẽ.
Khi cây lớn lên, các em sẽ thấy thành quả của chính mình.
Bài học rút ra
Câu chuyện “Bác Hồ và việc trồng cây” giúp chúng ta hiểu:
Biết yêu quý và bảo vệ thiên nhiên.
Có ý thức trồng và chăm sóc cây xanh.
Hiểu rằng những việc làm hôm nay có thể mang lại lợi ích cho thế hệ mai sau.
Không chỉ trồng cây theo phong trào mà phải chăm sóc để cây phát triển.
Biết chung tay bảo vệ môi trường.
Có tinh thần trách nhiệm với cộng đồng và tương lai.
Bác Hồ đã dạy chúng ta một bài học rất đẹp: Hãy làm những việc có ích cho tương lai, dù hôm nay mình chưa được hưởng thành quả.
Một cây xanh hôm nay có thể trở thành bóng mát cho nhiều thế hệ mai sau.
Vì vậy, mỗi học sinh hãy bắt đầu từ một việc thật nhỏ: trồng một cây, chăm một cây và bảo vệ một cây. 🌱



