BÁC HỒ VỀ VỚI NHÂN DÂN
BÁC HỒ VỀ VỚI NHÂN DÂN
BÁC HỒ VỀ VỚI NHÂN DÂN
Tháng Tư năm 1947, núi rừng Việt Bắc còn chìm trong khói súng. Máy bay Pháp lồng lộn trên bầu trời, càn quét khắp nơi. Giữa lúc cuộc kháng chiến toàn quốc bước vào giai đoạn ác liệt nhất, Bác Hồ cùng Trung ương Đảng âm thầm rời căn cứ An toàn khu, bí mật trở lại rừng núi Tuyên Quang để trực tiếp lãnh đạo cuộc chiến đấu của toàn dân tộc.
Điểm dừng chân đầu tiên của Người là Làng Sảo, một thôn nhỏ heo hút nằm sâu giữa đại ngàn. Con đường vào làng hẹp như sợi chỉ, hai bên cây rừng đan thành mái vòm, ánh nắng chỉ lọt được những đốm sáng li ti. Người dân Làng Sảo hôm ấy bàng hoàng khi thấy các đồng chí cảnh vệ dẫn một cụ già râu bạc, mặc bộ quần áo nâu sờn, vai đeo chiếc túi vải đã cũ bước vào thôn. Họ chưa biết đó chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ mà cả dân tộc đang trông đợi.
Nhưng dù chưa hiểu Người là ai, bà con vẫn dành cho Bác sự đùm bọc mộc mạc như dành cho người thân từ phương xa trở về. Họ mời Bác ở tạm trong căn nhà sàn của ông Ma Văn Hiến, người già nhất làng.
Hình ảnh: Nhà ông Ma Văn Hiến, thôn Làng Sảo
Mấy hôm sau, để giữ bí mật và thuận tiện cho công việc, bộ đội cảnh vệ dựng cho Bác một chiếc lán nhỏ bằng tre nứa, lợp lá cọ xanh, vách che bằng liếp nứa – đơn sơ, khiêm nhường như chính con người của Bác.
Những ngày ở Làng Sảo, dù cuộc sống neo người và thiếu thốn đủ bề, Bác vẫn làm việc không ngơi nghỉ. Ngọn đèn dầu trong lán Bác đêm nào cũng sáng đến khuya, soi lên những trang văn kiện, những bức thư gửi đồng bào cả nước, những quyết sách lớn vừa được Bác và Trung ương Đảng thông qua trong những cuộc họp đầy căng thẳng nhưng bảo mật tuyệt đối.
Ban ngày, ngoài giờ làm việc, Bác lại hòa mình vào đời sống nơi chiến khu. Người tự tay trồng rau, vun gốc bí đỏ, dựng giàn mướp sau lán. Dáng Người gầy mà nhanh nhẹn giữa nắng rừng khiến dân làng ai cũng xúc động. Có người còn nghĩ Bác chỉ là một cán bộ cấp cao bình thường cho đến khi hiểu ra vinh dự vô cùng lớn lao mà làng mình đang được đón nhận.
Thời gian hoa lửa – Những ngày không thể nào quên
Gần hai tháng Bác ở Làng Sảo là gần hai tháng cả núi rừng sáng bừng khí thế. Nơi đây chứng kiến những quyết sách quan trọng của Trung ương Đảng và Chính phủ. Nơi đây cũng chứng kiến tình quân dân bền chặt như đá núi, nơi Bác gieo vào lòng dân niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi cuối cùng.
Máy bay Pháp có thể gầm rú trên bầu trời, nhưng lòng dân Làng Sảo vẫn vững như núi. Bởi họ biết, ở ngay trong cánh rừng này, có Người đang lo cho vận mệnh đất nước từng đêm.
Ngày Bác rời làng, dân bản đứng dọc bìa rừng, không ai muốn nói lời chia tay. Ông Tuyết kể rằng Bác nắm tay từng người, dặn lại đôi câu giản dị:
“Giữ bí mật. Giữ sức khỏe. Giữ lòng tin.”
Rồi Người đi, dáng nhỏ bé khuất dần sau những tán lá cọ, để lại trong lòng dân Làng Sảo một khoảng trống vừa tự hào, vừa xao xuyến.
Làng Sảo – ngọn lửa không bao giờ tắt
Ngày nay, Làng Sảo đã trở thành địa chỉ đỏ, là một trong khu di tích lịch sử Tân Trào, là chứng tích sống động của một thời kỳ vẻ vang. Nhưng với những người từng đi qua những năm tháng ấy, như ông Trần Văn Tuyết, Làng Sảo không chỉ là di tích – nó là trái tim của một huyền thoại, là nơi từng in dấu chân của vị Cha già dân tộc giữa rừng núi Tuyên Quang.
Hình ảnh: Nhà bia Làng Sảo
Và câu chuyện Bác Hồ về với Làng Sảo vẫn còn đỏ lửa mãi. Lửa của lòng dân, lửa của niềm tin, và lửa của những ngày tháng hào hùng không thể nào quên.



