Bác Hồ viết và đọc Tuyên ngôn Độc lập - Mốc son lịch sử ngày 2/9/1945
Tác giả: Vũ Nguyễn Hồng Ngọc Lớp: K13G. GDTH Trường Đại học Hải Dương

Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Bác Hồ trở về Thủ đô Hà Nội để trực tiếp lãnh đạo và củng cố chính quyền non trẻ. Dù đang sốt cao, sức khỏe suy giảm rõ rệt sau những ngày gian khổ, Bác vẫn gạt qua nỗi đau thể xác, ngập tràn niềm vui khi thấy cờ đỏ sao vàng cùng khí thế cách mạng sục sôi của nhân dân khắp mọi nẻo đường.
Về tới Hà Nội, Bác chuyển vào làm việc tại căn nhà số 48 phố Hàng Ngang của gia đình thương gia Trịnh Văn Bô. Trong căn phòng nhỏ ở tầng hai, Bác làm việc không ngừng nghỉ: sáng sớm tập thể dục, ngày miệt mài gõ máy chữ, đêm thức rất khuya bên bản thảo Tuyên ngôn Độc lập. Nhìn bóng em bé bán lạc rang mưu sinh trong đêm, Bác không khỏi xót xa trước cái nghèo của dân mình, lấy đó làm động lực thức trắng đêm hoàn thành bản Tuyên ngôn.
Khi phân công công việc, Bác thể hiện sự ân cần và tinh tế đặc biệt đối với cán bộ. Trò chuyện cùng đồng chí Vũ Kỳ – người thư ký riêng được giao nhiệm vụ, Bác dặn dò về phẩm chất "Cần, Kiệm, Liêm, Chính" của người làm cách mạng. Hướng tới ngày đại lễ 2/9, Bác không chỉ lo việc lớn của quốc gia mà còn quan tâm sát sao từng điều nhỏ nhất: từ nơi đi vệ sinh của đồng bào cho tới phương án rút ngắn thời gian mít tinh nếu trời mưa để tránh làm ướt người già và trẻ nhỏ.
Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, giọng nói trầm ấm của Bác cất lên khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Khoảnh khắc Bác dừng lại hỏi thân mật: "Đồng bào nghe tôi nói rõ không?" đã xóa tan mọi khoảng cách, gắn kết trái tim của vị Chủ tịch nước với hàng vạn nhân dân. Sự gần gũi, ấm áp ấy trở thành biểu tượng thiêng liêng, nối tiếp truyền thống độc lập tự cường ngàn đời của dân tộc Việt Nam.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



